Nhị Bảo cũng trợn trắng mắt, nói: “Tam Bảo, đây là do ba lợi hại, nếu mà là em đi, chắc chắn em sẽ bị dọa khóc.”
“Anh mới khóc ý.” Lòng tự trọng nnho nhỏ của người đàn ông Tam Bảo không cho phép nhóc bị khinh thường.
“Em mới khóc ý, em giống em trai em gái vậy, đều là quỷ thích khóc.”
DTV
Vốn Nhị Bảo cũng chỉ thuận miệng nói như vậy, không ngờ Cố Tri Ý vừa văn ở phía sau câu nhóc. Đoàn Đoàn nghe thấy vậy thì lập tức không vui.
Sao lại nói cô bé là quỷ thích khóc chứ?
Chân đạp đạp vài cái, vừa vặn đụng phải bả vai Nhị Bảo, Đoàn Đoàn cũng coi như là trút giận được một chút.
Cố Tri Ý lại nhẹ nhàng chạm vào đầu Nhị Bảo một cái, rồi cười mắng: “Đoàn Đoàn Viên Viên đều nghe thấy người anh hai là con đang nói bậy về các em đó.”
Nhị Bảo lúc này cũng hơi chột dạ.
Ai có thể ngờ được......
Cậu nhóc mới chỉ vừa thuận miệng nói vậy, lại còn đen đủi thế, lại còn bị bắt tại trận luôn chứ?
“Hắc hắc, mẹ, không phải con chỉ đùa một chút thôi sao?” Nhị Bảo chột dạ nói.
Cố Tri Ý còn chưa nói lời nói đâu, Đoàn Đoàn đã bắt đầu dùng ngôn ngữ của riêng cô bé mắng Nhị Bảo.
"A a a!"
(Mi mới là quỷ thích khóc, cả nhà mi đều là quỷ thích khóc)
Sau đó Đoàn Đoàn ngẫm lại, cả nhà Nhị Bảo không phải còn có cả cô bé sao? Lại bắt đầu kêu a a a.
“Em gái, không nói em, anh hai nói là Viên Viên, Viên Viên chính là quý thích khóc.” Dục vọng cầu sinh của Nhị Bảo online, vội vàng nói.
Viên Viên đang được mẹ Lâm ôm, nghe thấy tên của mình, còn tưởng rằng đang gọi cậu nhóc cơ, lại còn bật cười khanh khách không ngừng. Hoàn toàn không tim không phổi, mẹ Lâm cũng bật cười.
“Anh trai đang nói con đó, con còn cười.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-818.html.]
Chi tiếc, Viên Viên lại không hiểu.
Nhưng vừa lúc bên kia bắt đầu g.i.ế.c heo, cho nên mọi người cũng đều nhìn chăm chú.
Cố Tri Ý còn sợ Đoàn Đoàn sẽ sợ hãi, chuẩn bị che đôi mắt bé, không ngờ Đoàn Đoàn lại không chịu.
Duỗi tay ra gạt tay Cố Tri Ý xuống, mùi ngon nhìn một màn trước mắt này. Đừng nói, còn có cảm giác thích thú vô cùng.
Còn Viên Viên lại là nhìn khắp nơi xung quanh, mẹ Lâm dứt khoát ôm cậu nhóc tới một bên khác, ngồi phơi nắng ở nơi có tảng đá.
Thuận đường tán gẫu với người khác.
Viên Viên cũng không sợ người lại, gặp người liền giơ ra gương mặt tươi cười, mọi người trêu cậu nhóc, cậu nhóc cũng ra vẻ rất vui lòng.
Không chút thẹn thùng nào, nhưng nếu người khác muốn sờ vào mặt cậu nhóc, thì lập tức cậu nhóc sẽ trốn đi.
Mọi người cũng chỉ coi là Viên Viện đang thẹn thùng, thật ra cũng không nghĩ nhiều.
Đoàn Đoàn bên này nhìn thấy cũng thoả mãn rồi, mùi m.á.u tươi lúc g.i.ế.c heo đúng là không dễ ngửi cho lắm, Cố Tri Ý cũng ôm Đoàn Đoàn đến chỗ mẹ Lâm bên kia ngôi.
Vừa ngồi xuống, mọi người cũng bắt đầu hỏi han ân cần, hỏi một ít chuyện ở Bắc Kinh.
Cố Tri Ý cũng chỉ có thể cười ứng phó.
Rất nhiều thím nhìn thấy Đoàn Đoàn đáng yêu, cũng muốn ôm hoặc là sờ mặt Đoàn Đoàn, Đoàn Đoàn lập tức liền xoay người rúc vào trong lòng Cố Tri Ý.
Đoàn Đoàn nhìn thấy móng tay đen tuyền của mấy thím này, lại còn muốn cô nhóc ngoan ngoãn cho người ta niết mặt bán manh?
Chuyện này đúng là cô nhóc không làm được a!!!!
Cho nên cách tốt nhất chính là trốn!
Ta không thể trêu vào còn trốn không nổi sao?
Lúc này cha Lâm mới từ trong nhà lại đây, nhìn thấy Lâm Quân Trạch ở bên kia bận việc, còn tiến lên hỏi Lâm Quân Trạch muốn chia thịt heo cho mọi người ăn chung không?
Lâm Quân Trạch gật đầu, nói: “Cha, con khó lắm mới trở về một lần, tuy rằng bây giờ cũng không thịnh hành chế độ công hữu này, nhưng con lợn rừng cũng lớn như vậy, cũng sắp ăn tết, chia cho mọi người một chút, cũng coi như là ăn tết thêm cơm.”