Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 816

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:27:33
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên này Lâm Quân Trạch rút con d.a.o Thụy Sĩ ra tặng cho con lợn rừng thêm mấy nhát, con lợn rừng này hoàn toàn tắt thở. Xác định nó thật sự đã c.h.ế.t rồi, Lâm Quân Trạch mới đi tới dưới tán cây ôm Đại Bảo xuống dưới.

“Ba ba, lợn rừng đã c.h.ế.t rồi ạ?” Đại Bảo hỏi.

“Ừ đã chết. Đi thôi, chúng ta kéo con lợn rừng xuống dưới núi đi.”

Nhìn gần đó có một dòng suối nhỏ nên Lâm Quân Trạch đi tới rửa sạch tay thuận tiện rửa sạch luôn con d.a.o Thụy Sĩ. Sau khi cất d.a.o đi mới dẫn Đại Bảo đi tới chỗ con lợn rừng.

Tuy rằng ngọn núi này không có dã thú gì đó nhưng mà Lâm Quận Trạch sợ những loại động vật khác ngửi thấy mùi m.á.u tươi. Cho nên không dám trì hoãn mà trực tiếp đi theo Đại Bảo, mỗi người nắm một chân cứ như vậy kéo xuống chân núi.

Nhưng mà đi được nửa đường, trên đường quá nhiều cát đá cho nên Lâm Quân Trạch trực tiếp khiêng nó lên rồi bảo Đại Bảo đuổi theo sau, chính mình vác con lợn rừng xuống núi.

Đại Bảo dùng vẻ mặt sùng bái nhìn theo bóng dáng Lâm Quân Trạch.

Tới chân núi vừa vặn đụng phải mấy thôn dân, vốn đang định chào hỏi với Lâm Quân Trạch, không nghĩ tới thấy trên lưng Lâm Quân Trạch có vác con lợn rừng. A lên một tiếng.

“Lão tứ, mới sáng sớm ra cậu đã đi lên núi đánh lợn rừng rồi?”

Vẫn là một ông chú khác kì quái nói: “Sau núi này sao lại có lợn rừng nhỉ?”

Lâm Quân Trạch gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, chú Lục, bọn cháu lên núi chạy bộ vừa vặn nhìn thấy.”

Còn lại Lâm Quân Trạch cũng không giải thích nhiều, mọi người cũng đều biết Lâm Quân Trạch học võ cho nên vẻ mặt vô cùng bội phục.

“Được rồi được rồi, cái này cậu muốn mang về hay là?” Có người đặt câu hỏi, Lâm Quân Trạch cũng không giấu riêng, nói thẳng ra.

“Không mang về, trực tiếp để trong đội làm thịt, đến lúc đó phân phát cho mỗi nhà một ít.

DTV

“Ai, được, tới, để tôi giúp cậu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-816.html.]

Nói mấy người giúp Lâm Quân Trạch nâng con lợn rừng tới bãi đất trống phía trước sân phơi lúa. Trên đường đi gặp ai đều nói, không bao lâu người của cả thôn đều đã biết. Mọi người cũng sôi nổi đi xem náo nhiệt.

“Trời ạ, con lợn rừng lớn như vậy?”

“Đúng vậy, lão tứ nhà họ Lâm bắt về.”

“Giỏi quá đi mất!” Không ít người nói khích lệ.

Sau khi Đại Bảo xuống núi thì Lâm Quân Trạch để cậu nhóc chạy về nói với Cố Tri Ý một tiếng, đỡ cho cô sáng dậy không thấy người lại lo lăng.

Lúc này Đại Bảo cũng vô cùng kích động, gấp không chờ nổi muốn chạy về chia sẻ chuyện này với người trong nhà.

“Mẹ, mẹ ơi!” Cố Tri Ý đang mặc quần áo ở trong phòng thì nghe được tiếng kêu của Đại Bảo. Sau khi tròng áo khoác lên thì vội đi ra.

“Đại Bảo, làm sao vậy?”

“Hộc hộc! Mẹ, mẹ, ba ba bắt được, bắt được một con lợn rừng.” Sau khi Đại Bảo thở hổn hển mấy hơi mới nói xong lời.

Cố Tri Ý nghe thấy vậy thì mí mắt giật giật. Nhưng vẫn hỏi: “Con và ba con đi ra sau núi?”

“Vâng, bọn con tới đó chạy bộ.” Đại Bảo cũng không giấu giếm mà nói hết chuyện hai cha con tới sau núi cho Cố Tri Ý nghe.

Lúc này Nhị Bảo đang xoa hai mắt đi ra, nghe thấy lợn rừng thì tò mò hỏi: “Đại Bảo, lợn rừng thì có cái gì đáng sợ?”

“Em thì biết cái gì? Hàm răng con lợn rừng kia vô cùng sắc, ba ba mất thời gian lâu lắm mới chế phục được nó.” Đại Bảo trợn trắng mắt nói.

“Anh cả, lợn rừng ở chỗ nào?” Sau đó Tam Bảo đi ra tò mò hỏi.

“Ba ba kéo đi tới đại đội, lát nữa sẽ mổ heo.”

Loading...