Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/BSgqq7eCKs
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc này người đi qua, quần áo quét qua lá cây đều sẽ bị dính lên không ít bọt nước. Lâm Quân Trạch dẫn Đại Bảo leo một nửa thì nghiêng người hỏi: “Đại Bảo, con có mệt hay không?”
“Ba ba, con không mệt.” Lúc này Đại Bảo đã có chút thở dốc nhưng mà bởi vì đi theo Lâm Quân Trạch rèn luyện hàng năm cho nên thể lực vẫn còn.
“Nếu không mêt chúng ta tiếp tục leo lên phía trên.” Lâm Quân Trạch nói xong thì lôi kéo Đại Bảo tiếp tục leo lên.
Không nghĩ tới mới leo được một nửa đã nghe thấy có động tĩnh trong bụi cô vang lên. Lâm Quân Trạch lập tức ngăn cản Đại Bảo lại, hai người đứng im tại chỗ nghe ngóng. Lâm Quân Trạch càng nghe càng thấy không thích hợp, âm thanh này...
Lâm Quân Trạch nghĩ tới khả năng nào đó, vội ôm Đại Bảo lên rồi nói: “Đại Bảo, con dẫm lên đi!!”
Nói xong thì nâng Đại Bảo lên đỉnh đầu, vừa vặn để chân Đại Bảo có để dẫm lên nhánh cây được.
“Ba ba, sao vậy ạ?” Lúc này Đại Bảo có chút khó hiểu hỏi.
“Đại Bảo, con ở bên trên chờ nhé.” Nghe Lâm Quân Trạch nói như vậy thì Đại Bảo cũng rất nghe lời dẫm lên phía trên, tự mình bò lên nhánh cây.
“Con có thể leo lên tiếp được thì cứ leo lên đi, một hồi nữa nếu như thấy cái gì cũng không được lên tiếng cũng không được xuống dưới, biết chưa?” Lâm Quân Trạch nghiêm túc nói.
Lúc này Đại Bảo cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc nên cũng không dám nói cái gì. Về mặt trịnh trọng gật đầu.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-815.html.]
Sau đó nhìn cái cây đại thụ này, thấy bên trên còn có nhánh cây khá thô to cho nên chậm rãi leo lên trên. Ba ba cũng đã nói như vậy thì mình phải ngoan ngoãn nghe lời, không được kéo chân sau ba ba. Đại Bảo nghĩ như vậy.
Bên này Lâm Quân Trạch đã lôi con d.a.o nhỏ tùy thân của mình ra, cái này vẫn là do Cố Trị Ý thấy Lâm Quân Trạch không có vũ khí tùy thân cho nên lấy từ không gian ra đưa riêng cho Lâm Quân Trạch. Là một con d.a.o Thụy Sĩ.
Lâm Quân Trạch sợ một con d.a.o không chế phục được cho nên nhìn thoáng qua xung quanh tìm một nhánh cây khá to làm tốt tư thế phòng ngự.
Không bao lâu sau quả nhiên trong bụi có có một con lợn rừng chạy ra, thoạt nhìn hẳn là vừa mới trưởng thành. Hơn nữa vẫn là một con lợn rừng lạc đàn. Lâm Quân Trạch chỉ sợ đây là một đàn lợn rừng, tuy rằng chính mình có thể ứng phó được nhưng chắc phải cố hết sức.
Nhưng mà nếu hiện tại chỉ có một con mà thôi thì tương đối dễ dàng.
Lợn rừng đã ngửi thấy mùi từ sớm, lúc này cũng tràn đầy tự tin vọt về phía Lâm Quân Trạch. Tốc độ của Lâm Quân Trạch rất nhanh, trực tiếp chống thân cây bên cạnh lướt qua lợn rừng sau đó đ.â.m về phía sau lưng nó.
Bởi vì Đại Bảo ở ngay phía sau cho nên lúc mà Lâm Quân Trạch đối đầu với con lợn rừng cố ý thay đổi phương hướng, chỉ sợ con lợn rừng này không phanh lại được lao thẳng tới cái cây phía sau Đại Bảo đang ngồi.
Đại Bảo ngồi trên cây nhìn thoáng qua ba ba và lợn rừng vật lộn thì chính mình cũng đổ mồ hôi nhưng mà không muốn để ba ba phân tâm cho nền vẫn nhịn xuống. Lâm Quân Trạch dùng nhánh cây vừa khéo cắm thẳng vào mắt con lợn rừng, xuyên thẳng qua con mắt.
Lợn rừng bị Lâm Quân Trạch đ.â.m trúng mắt thì kêu ré lên một tiếng, sau lưng không ngừng đạp bùn đất dưới chân. Sau đó xoay người, càng thêm hung mãnh vọt về phía Lâm Quân Trạch, nhưng có thể thấy được tốc độ của nó đã chậm lại. Lâm Quân Trạch thấy vậy thì không chậm trễ nữa, lây ra con d.a.o thụy sĩ kia, đ.â.m mấy nhát vào sau lưng con lợn rừng. Rồi sau đó với tới cổ nó, một kích trí mạng.
Dao nhỏ cắm ở trên người lợn rừng, lúc này nó đã bị cắt đứt động mạch chủ nên trực tiếp ngã trên mặt đất không có chút sức lực chống trả nào.