Nhưng mà Cố Tri Ý cũng không nói nhiều, trẻ con tuổi này không phải đều như thế sao?
“Chơi thì chơi, buổi tối quần áo bẩn của mình phải tự giặt.” Cố Tri Ý xụ mặt nói.
“Con biết rồi, mẹ.” Nhị Bảo gục mặt xuống.
Nhị Bảo tưởng tượng tới cảnh phải giặt quần áo, lại còn là quần áo bẩn của mình, thì dưới đáy lòng thầm nói với chính mình, nhất định ngày mai không được nghịch bùn.
Cố Tri Ý không quen mấy đứa này.
Năm nay Nhị Bảo Đại Bảo cũng đã tám tuổi rồi, làm việc nhà là chuyện không thể thiếu được.
Buổi tối Lâm Quân Trạch xào vài món thức ăn đơn giản, hôm nay cũng chơi một ngày, hơn nữa vừa mới xuống xe lửa, cho dù mấy người có còn tinh lực thì hôm nay cũng đã tiêu hao gần hết. Thế nến vừa mới cơm nước xong Cố Tri Ý tống cổ mấy đứa trẻ con đi tắm rửa trước.
Bên này Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch đi về trong phòng giúp đỡ hai đứa nhỏ nhất tắm rửa.
Nhóc con Đoàn Đoàn cũng rất nặng. Lâm Quân Trạch muốn giúp con bé tắm rửa nhưng nó c.h.ế.t sống không chịu, cuối cùng Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch chỉ có thể mỗi người tắm cho một đứa.
Tắm rửa xong mọi người hong khô tóc sau đó ai trở lại phòng của người đó, không bao lâu đã chìm sâu vào giấc ngủ.
DTV
Ngay cả Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng không ngoại lệ.
Cố Tri Ý để Lâm Quân Trạch đi tắm trước còn mình thì vào không gian hai ba lượt giải quyết xong.
Chờ khi Lâm Quân Trạch tắm rửa xong quay lại thì vừa khéo Cố Tri Ý cũng đi ra từ trong không gian.
“Vợ ơi, đi ngủ sớm một chút đi, xem xem ngày mai có muốn về chỗ nhà ba mẹ một chuyến hay không.” Lâm Quân Trạch nói.
Cố Tri Ý gật đầu, bảo: “Được, ngày mai xem thế nào đã, đúng rồi, có lẽ ngày mai chị Xuân Lệ sẽ mang bánh bao tới, đến lúc đó anh cứ trực tiếp nhận luôn là được.”
“Được.” Hai người không nói thêm gì nữa, sau khi thay tã cho hai đứa nhỏ xong thì cũng tắt đèn đi ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-814.html.]
Sáng sớm hôm sau quả nhiên Lâm Xuân Lệ mang theo bữa sáng tới gõ cửa.
“Chị Xuân Lệ.”
“Ai, tới đây, em cầm cái bánh bao này đi, chị đi lên trấn trên trước đây.” Lâm Xuân Lệ nói xong thì chuẩn bị đi luôn.
Dù sao trên trấn trên còn có việc làm ăn tuy nói bọn trẻ con đều được nghỉ nhưng mà xung quanh vẫn có không ít người tới ăn bánh bao của Lâm Xuân Lệ.
“Được, cảm ơn chị Xuân Lệ.” Lâm Quân Trạch nói lời cảm ơn, nhìn theo bóng Lâm Xuân Lệ rời đi, chính mình cũng đi vào trong nhà.
Mấy đứa trẻ con đều vẫn đang ngủ, bên Triều thị đã không còn lạnh như bên Bắc Kinh nữa nhưng mà mùa đông này vẫn tương đối ẩm ướt cho nên vừa chui vào ổ chăn là không muốn ra ngoài.
Lâm Quân Trạch bỏ bánh bao buổi sáng vào trong nồi hâm nóng, chính mình cũng trở lại phòng xem xem hai đứa nhỏ có tiểu ra quần hay không. Hiện tại Đoàn Doàn và Viên Viên cũng đã lớn hơn một chút cho nên rất ít có khi nào tiểu đêm. Trên cơ bản cũng không cần phải đổi tã lúc nửa đêm nữa.
Hiện tại mà nói Lâm Quân Trạch đã có thể nhẹ nhàng hơn một ít mà buổi sáng vẫn nên xem thử sớm một chút, hai đứa đều đi tiểu vào buổi sáng giống hệt nhau.
Sau khi thay tã cho hai đứa nhỏ thì Lâm Quân Trạch ra ngoài chạy bộ. Không nghĩ tới mới đi ra cửa thì đụng phải Đại Bảo đã ăn mặc chỉnh tế.
“Đại Bảo, sao con dậy sớm như vậy?” Lâm Quân Trạch hỏi.
“Ba ba, con cùng đi với ba.” Hai cha con hai người vẫn luôn duy trì thói quen vận động buổi sáng như cũ.
Mùa hè con ổn, vừa tới mùa đông thì Nhị Bảo bắt đầu trực tiếp chơi xấu không chạy nữa. Cho nên hiện tại chỉ còn dư lại hai cha con Lâm Quận Trạch chạy bộ.
“Được rồi, hôm nay dẫn con tới sau núi chơi xem sao.”
Bởi vì căn nhà mới xây của Cố Tri Ý ở chân núi bên này cho nên đi tới sau núi cũng vô cùng tiện. Nhưng mà bên này cũng chỉ có thể xem như một ngọn núi nhỏ, trên núi thỉnh thoảng sẽ có chút gà rừng thỏ hoang gì đó nhưng nếu nói đến động vật lớn thì sẽ không có.
Hiện tại hai người chạy dưới chân núi vài vòng rồi mới đi lên trên núi.
Buổi sáng nhiều sương mù, hơn nữa bên này có sương sớm cho nên rất nhiều cây cối kết một tầng sương trắng, từng hạt sương tròn tròn giống như những hạt đường cát tinh tế bám ở trên bề mặt lá cây.