Lâm Xuân Lệ trêu đùa hai đứa nhỏ, không nghĩ tới hai đứa thật ra cũng rất nể tình, a a đáp lại vài tiếng.
Bây giờ hai đứa đã biết ngồi biết bò, cho nên, Lâm Xuân Lệ vừa trêu đùa được vài câu, hai chị em liền một hai phải bò lên trên người người ta cho bằng được.
“Ôi ôi, còn không sợ người nữa nha, để dì ôm một cái nào.” Lâm Xuân Lệ nhìn hai đứa nhỏ này được Cố Tri Ý nuôi đến tốt như vậy, cũng là hiếm lạ vô cùng.
Chơi cùng với hai đứa nhỏ một hồi, Lâm Xuân Lệ mới tạm biệt trở về nhà.
“Mọi người cứ bận đi, trong nhà nếu không không còn đồ ăn, thì cứ đến nhà chị mà lấy, đứng khách khí với chị làm gì!” Thời điểm Lâm Xuân Lệ đi còn dặn dò lại.
“Em biết rồi, chị Xuân Lệ, chị đi chậm một chút nhé.” Tiễn Lâm Xuân Lệ rời đi xong, mấy người hàng xóm xung quanh đây cũng lục tục đến nhà chào hỏi.
Nhưng mà mọi người cũng đều chỉ là hàn huyên ngoài miệng vài câu một chút mà thôi.
Lâu như vậy mà Cố Tri Ý chưa có trở về, hơn nữa quan hệ trước đó cũng không nói là tốt, mọi người cũng giúp trông con nên Cố Tri Ý lấy kẹo cho mọi người ăn ngọt miệng, cũng coi như là để tiếp đón.
Mọi người xem hai đứa nhỏ. quả thực có từ nào để khen thì đều đã lấy hết ra. Cũng làm khó cho mấy thím này.
Cố Tri Ý cũng chỉ có thể đứng ở một bên cười ha hả ứng phó. Lâm Quân Trạch nhìn nhiều người như vậy, thấy sắc trời cũng muộn rồi cho nên anh dứt khoát đi vào phòng bếp chuẩn bị bữa cơm tối nay.
Trong phòng bếp mẹ Lâm đã thả chút gạo và mì đơn giản, còn có đầy đủ gia vị, nhưng mà vừa rồi Cố Tri Ý mới lấy đồ từ trong không gian của mình để ăn lót dạ, cho nên lúc này Lâm Quân Trạch nấu cơm đã có đầy đủ hết nguyên liệu rồi.
Lúc này mấy đứa trẻ con đang chạy khắp thôn, cảm giác giống như là bị trói buộc ở thành phố lâu rồi nên lần này tới thôn Phúc Lâm cứ thả bay bản thân mình vậy.
Bên này Lâm Quân Trạch dự định xào mấy món ăn đơn giản cho bữa tối, ngồi xe lửa lâu như vậy nên buổi tối ăn đơn giản một chút để nghỉ ngơi trước.
Mấy người thím thấy Lâm Quân Trạch đều đã nấu xong đồ ăn lúc này mới có chút lưu luyến rời nhà Cố Tri Ý.
Sau khi rời đi mọi người còn nói thầm, Cố Tri Ý này quá có phúc, tới nấu cơm đều là người đàn ông trong nhà nấu. Nhìn lại người đàn ông nhà bọn họ? Tới cửa bếp cũng chưa bước vào nữa bước. Cho nên lúc này thấy Lâm Quân Trạch nấu cơm mọi người thấy cực kỳ mới lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-813.html.]
Sau khi ra khỏi nhà Cố Tri Ý xong, họ vẫn còn thảo luận: “Bà nói xem, vợ của Lâm lão tứ có phúc ghê chưa!”
“Chẳng thế à? Có thể thi đỗ được đại học ở Bắc Kinh, bà xem, hiện tại không phải đã trị lão tử trở nên dễ bảo hơn?” Bà thím này nói.
“Chẳng phải do lão tứ dễ dạy dỗ à?”
Ngữ khí này nghe có chút chanh chua.
“Tôi nói này, các bà vẫn nên nhanh chóng về nhà nấu cơm đi, bằng không trong nhà sắp không có cơm ăn rồi.” Lưu thím không nhìn được nữa nến nói thẳng.
Mấy người này nghe thấy lời cô nói cũng không nói cái gì nữa mà ngoan ngoãn như chim cút không nói bất cứ lời nào đi thẳng về nhà nấu cơm.
Nhà bọn họ không có người đàn ông nào nguyện ý xuống bếp nấu cơm. Chỉ có người đàn ông chờ bọn họ nấu cơm mà thôi. Bạn nói xem cũng đều là đàn ông mà sao lại chênh lệch nhau lớn như vậy?
Mấy người cảm thấy tức giận bất bình mà nghĩ.
DTV
Nhưng mà vấn đề này không ai có thể trả lời cho bọn họ cả.
Bên này Cố Tri Ý cũng mặc kệ, vừa khéo mấy anh em chơi ở bên ngoài thấy sắc trời tối sầm thì ngoan ngoãn đi về nhà. Cũng đỡ cho Cố Tri Ý phải chạy khắp thôn gọi người. Chẳng qua lúc này mấy nhóc con mang một thân bẩn lấm lem về nhà.
Cố Tri Ý không khỏi ghét bỏ nói: “Con nói xem các con đi những nơi nào chơi? Trên người bẩn như thế.”
“Mẹ, bọn con không đi nơi nào chơi, bọn con nghịch bùn.” Tam Bảo còn dùng vẻ mặt hiến vật quý để nói.
Nhị Bảo muốn che miệng Tam Bảo lại nhưng không kịp, cứ như vậy Tam Bảo nói hết chuyện vừa rồi mấy đứa đi làm gì ra.
Cố Tri Ý: “…”
Không cần phải nói người không mù đều có thể nhìn ra được có biết không?