Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 812

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:27:26
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý cũng biết Lâm Xuân Lệ người này, chính là việc nào ra việc đó, không thích chiếm tiện nghi của người khác.

“Chị Xuân Lệ, giao tình của hai chị em mình mà còn nói đến mấy cái này hay sao? Ngày mai chị chuyển sang làm bánh bao, rồi cho em mấy cái là được rồi.”

Cố Tri Ý dứt khoát bảo Lâm Xuân Lê lấy bánh bao ra trả lại nhân tình.

“Được, cái này đơn giản, bánh bao đủ cho em ăn no, ngày mai chị sẽ đưa tới cho em sau.” Lâm Xuân Lệ thấy Cố Tri Ý lâu như vậy rồi, mà vẫn giống như trước kia, trong lòng nhiều ít gì cũng đã thả lỏng hơn rất nhiều.

“Em còn có hai năm nữa mới tốt nghiệp đúng không?” Lâm Xuân Lệ hỏi.

“Đúng vậy!”

“Chị thấy trong thư em có nói lão Lâm nhà em bây giờ ở lại Bắc Kinh? Không quay về bộ đội của tỉnh Liêu nữa à?”

Cố Tri Ý cười gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, phỏng chừng là lãnh đạo phía trên bên kia đã liên hệ rồi.”

DTV

Cố Tri Ý cũng chưa nói là bởi vì nguyên nhân Lâm Quân Trạch lập công, chuyện này nếu có thể điệu thấp thì cứ tận lực mà điệu thấp chút đi.

“Như vậy cưỡng thật tốt, ít nhất là cách nhau gần, cho dù là gặp mặt nhau cũng rất dễ dàng, nhưng nếu là ở tỉnh Liêu, hai vợ chồng các em có muốn gặp nhau cũng không dễ dàng.” Lâm Xuân Lệ có chút cảm khái nói.

“Đó là đương nhiên. Đúng rồi, chị Xuân Lệ, cửa tiệm bên cạnh trường học kia của chị như thế nào?”

“Không tồi không tồi, còn may là lúc ấy nghe theo lời của em, mua cái cửa hàng mặt tiền ở gần trường học kia nghe nói sau khi chị mua, giá cả còn tăng lên thêm tận một trăm khối đấy.”

Lâm Xuân Lê nói đến cái này, cũng là cực kỳ biết ơn Cố Tri Ý, hai người ngày thường cũng thường viết thư qua lại cho nhau, nghe thấy chị muốn thuê cửa hàng mặt tiễn, trực tiếp bảo Lâm Xuân Lệ mua luôn.

Lâm Xuân Lệ lúc ấy đúng là không có cái ý tưởng này, nhưng mà vừa nghe Cố Tri Ý nói như vậy, ngẫm lại cũng xác thật có đạo lý, hơn nữa phía sau còn có cái sân, cho dù là sau này sinh ý không tốt. Thì con chị lúc đi học cũng có thể ở nơi này, cửa hàng mặt tiền phía trước cứ cho người khác thuê là được. Cho nên Lâm Xuân Lệ khẽ cắn môi cũng mua luôn.

Hiện tại xem ra, cửa hàng này mua là đúng rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-812.html.]

“Vậy khá tốt, như vậy cũng miễn cho chơi phải mỗi ngày chạy theo anh Dũng khắp nơi, đã phơi đến đen rồi.”

“Đúng thế, hiện tại nha, chị làm công việc buôn bán, lại làm cơm cho mấy đứa nhỏ, ngược lại cũng nhẹ nhàng. Hiện tại sinh hoạt đã tốt hơn, cho nên người dân, cũng đã chịu tiêu tiền.”

Nói đến sự biến hóa của hai năm gần đây, Lâm Xuân Lệ thường xuyên đi ra bên ngoài buôn bán, cũng đã tràn đầy kinh nghiệm.

“Đúng vậy, chúng ta sau này, sẽ càng ngày càng tốt!

“Đúng đúng đúng.” Lâm Xuân Lệ đối lời này cũng tỏ vẻ tán đồng!

“Em xem, chị đến đây lâu như vậy rồi, mà còn chưa có thấy hai đứa bé kia nhà em.” Lâm Xuân Lệ vỗ vỗ đầu mình, có chút ảo não mà nói.

“Nào nào nào, em mang chị đi gặp, hai đứa kia hiện tại, thật đúng là giống y như hai con heo nhỏ.” Cố Tri Ý vừa đi vừa nói chuyện.

Thời điểm Lâm Xuân Lệ vào nhà, Lâm Quân Trạch còn đang nói chuyện cùng với hai chị em.

“Ai nha. đúng là nên nói Tiểu Ý mệnh tốt. Em nhìn lão Lâm nhà em một cái đi. cứ ôm lấy hai đứa nhỏ mãi thôi?”

“Chị Xuân Lệ đừng nói thế, em chỉ là ngẫu nhiên chăm sóc một chút mà thôi, muốn nói vất vả thì vẫn là vợ em vất vả.” Lâm Quân Trạch nhìn thấy người đi vào, đứng lên, khát vọng sống sót đặc biệt mạnh mẽ mà nói.

“Em xem, đã lâu như vậy rồi, mà vẫn biết nịnh nọt như thế.” Lâm Xuân Lệ hơi có chút chế nhạo.

“Ai nha, hai chị em nhà này lớn lên cũng thật tốt quá!” Lâm Xuân Lệ tới bên cạnh giường, nhìn hai chị em đang nằm trên giường, hai đứa nó lớn lên đều trắng trẻo mập mạp.

Nhưng mà vẫn có thể dễ dàng nhận ra được, tóc của Đoàn Đoàn dài hơn một ít, mang bộ dáng của một bé gái.

“Đứa này chính là Đoàn Đoàn, đứa này là em trai Viên Viên.”

“Thật đáng yêu, Đoàn Đoàn Viên Viên, dì là dì Xuân Lệ, có nhận ra hay không nào?”

Loading...