Lâm Quân Trạch trực tiếp tiến lên bế Viên Viên lên, vỗ nhè nhẹ lên cái m.ô.n.g của nhóc, nói: “Có thể gào tốt như vậy, thì cứ dứt khoát gọi con là Gào Ca đi.”
“Con xem lại xem con vừa mới nói cái gì, trẻ con khóc không phải là chuyện bình thường thôi hay sao?” Mẹ Lâm tức giận nói.
“Mẹ, con không phải cũng chỉ là nói một chút thôi hay sao?” Lâm Quân Trạch thân làm cha ruột có chút chột dạ mà nói.
Nhưng mà vẫn nhận mệnh mà đi dỗ dành Viên Viên.
Thế nhưng không biết Viên Viên là đang mang thù hay là như thế nào, cứ thế mà cọ hết toàn bộ nước mũi nước mắt của mình lên trên người Lâm Quân Trạch.
“Hắc, ba nói con nha tên nhãi ranh này, có còn chút tình người nào hay không hả?” Lâm Quân Trạch lại vỗ lên m.ô.n.g của Viên Viên một chút.
Người khác có thể không biết, nhưng Lâm Quân Trạch đã xem rõ ràng, tên tiểu tử thúi này chắc chắn là đang trả thù anh đây.
Viên Viên lại bắt đầu gào lên, có vẻ như là đang lên án người ba ruột này không làm người.
Cố Tri Ý cũng nhìn không nổi nữa, trực tiếp đi qua nhận lấy Viên Viên.
“Được rồi, anh thân làm ba ruột, mau đi pha sữa đi.” Cố Tri Ý trực tiếp tống cổ Lâm Quân Trạch đi pha sữa.
“Đến đây.” Lâm Quân Trạch nhận được mệnh lệnh liền ngoan ngoãn đi pha sữa cho hai bảo bối nhà mình.
Loại sữa kia pha xong vừa mới đem ra ra ngoài, toàn bộ căn phòng đều ngập tràn trong mùi sữa, mấy đứa lớn đều không tự giác được mà hít hít cái mũi.
“Chú nhỏ, thơm quá đi!” Lâm Hạo Ca đứng ở một bên hít hít cái mũi nói.
“Thơm lắm đúng không? Ngửi một chút là tốt rồi.” Lâm Quân Trạch nói xong liền đưa sữa sang cho Cố Tri Ý.
Để lại một mình Lâm Hạo Ca với vẻ mặt mộng bức.
Cái này?
Sao lại không phải là hỏi cậu nhóc có muốn uống hay không?
Bình thường không phải là sẽ nói cho nhóc uống một chút hay sao?
Chú nhỏ không ra bài theo kịch bản!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-810.html.]
Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ cười cười, Lâm Hạo Ca còn lớn hơn hai đứa nhóc Đại Bảo tận một tuổi đó, vậy mà vẫn còn thèm như vậy.
“Anh Hạo, một lát nữa em cho anh đồ ăn ngon.” Nhị Bảo để sát vào lỗ tai của Lâm Hạo Ca nhỏ giọng nói.
“Được, cảm ơn em trai Nhị Bảo.”
“Ôi, anh đừng gọi em là em trai Nhị Bảo, bây giờ tên của em là Lâm Hạo Miễn, anh cứ gọi em là Hạo Miễn đi.”
“Được, Hạo Miễn.” Lâm Hạo Ca thuộc vào dạng người có ăn thì chính là cha mẹ, nghe thấy Ngồi Bảo nói có đồ ăn, ngay lập tức sửa miệng luôn.
Mấy đứa nhỏ chỉ một lát đã trở nên thân quen với nhau, Cố Tri Ý bên này đang đút sữa cho mấy đứa bé.
Vương Anh đã đi nấu cơm cùng với Lý Hồng Hà rồi, con trai nhỏ của Lý Hồng Hà bây giờ cũng đã được ba tuổi, nhưng mà vẫn còn cảm thấy tương đối xa lạ với Cố Tri Ý.
Cho nên vẫn luôn đi theo bên người Lý Hồng Hà, nhìn Cố Tri Ý ôm Viên Viên, muốn tiến lên xem lại có chút thẹn thùng.
“Đi đi, đi chơi cùng với em trai em gái.” Lâm Quốc Bình đẩy đẩy bả vai của con trai nhỏ Lâm Hạo Hoành.
Lâm Quốc Bình vừa mới cổ vũ, Lâm Hạo Hoành cuối cùng cũng lấy hết can đảm tiến lên nhìn Viên Viên.
DTV
“Em trai, ngoan”
Lâm Hạo Hoành biết vừa rồi Viên Viên khóc, cho nên vừa đi lên liền nãi thanh nãi khí nói.
“Ừm, em trai ngoan, đang uống sữa đó.” Cố Tri Ý nhìn Lâm Hạo Hoành nho nhỏ, thời điểm bản thân cô rời đi, đứa nhỏ này còn chưa được một tuổi, không nghĩ tới bây giờ cũng đã lớn như vậy rồi.
“Hạo Hoành, gọi thím đi, gọi rồi thím sẽ cho con đồ ăn ngon.”
Viên Viên hiện tại đã có thể tự mình ôm lấy bình sữa, cho nên Cố Tri Ý liền chìa ra một bàn tay rảnh rỗi, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ thịt thịt của Lâm Hạo Hoành.
“Thật vậy sao?” Lâm Hạo Hoành không xác định hỏi.
“Đương nhiên.”
“Thím”. Lâm Hạo Hoành có chút ngượng ngùng gọi xong, lại dùng đôi mắt chờ mong mà nhìn Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý cũng không làm cậu nhóc thất vọng, trực tiếp từ trong túi trong của áo khoác của mình, thật ra là từ trong không gian, lấy ra mấy viên kẹo.