Cố Tri Ý nhanh chóng ngăn lại mấy cái ý nghĩ lung tung đang vờn quanh trong đầu mình, trong lòng cô còn niệm thêm bảy bảy bốn mươi chín lần Thanh Tâm Chú mới khiến bản thân được bình tĩnh lại.
Lúc này cô đi đến bên cạnh bàn, thổi tắt đèn dầu đi, lập tức trước mặt đã hoàn toàn tối sầm lại.
DTV
Vừa tắt đèn xong, cô còn chưa quen với bóng tối, nên chỉ có thể chậm chạp lần mò đi về giường.
Lâm Quân Trạch thấy đèn đã bị tắt, anh không yên tâm Cố Tri Ý nên đứng lên ra khỏi giường.
Thật ra khoảng cách giữa bàn với giường cũng chỉ cách mấy bước, chờ đến khi Cố Tri Ý đi đến bên cạnh giường thì Lâm Quân Trạch đã đưa tay sang đỡ lấy cô.
Tay Lâm Quân Trạch bất thình lình chạm vào làm Cố Tri Ý giật mình, cũng may anh lên tiếng trước: “Em chậm một chút!”
Cố Tri Ý đè ép sự bất an trong lòng mình xuống, cô ừ lên một tiếng vô cùng nhỏ, khó có thể nghe thấy.
Lâm Quân Trạch thấy cô đã bước đến mép giường nên anh đi vào nằm xuống, Cố Tri Ý cũng nằm xuống theo.
Lâm Quân Trạch nằm thẳng ở giữa cô và hai đứa bé, tay anh cầm quạt, quạt gió nhè nhẹ, đảm bảo cả hai bên đều có gió thổi đến.
Một chiếc quạt nhỏ thì sức gió có thể tạo ra cũng rất giới hạn.
Có lẽ vì ở trong bóng tối mà giác quan được phóng đại đến vô hạn, Cố Tri Ý cảm thấy bản thân mình không chỉ có thể nghe thấy tiếng động lắc lư của chiếc quạt, mà dường như cô còn có thể nghe được tiếng hít thở chập chùng của Lâm Quân Trạch đang nằm bên cạnh.
Ban đầu Cố Tri Ý còn cho rằng bởi vì có Lâm Quân Trạch nằm bên cạnh thì cô sẽ không ngủ được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-81.html.]
Nhưng có lẽ bởi vì có Lâm Quân Trạch quạt gió cho, làm tan đi không khí khô nóng của ngày hè, mà cũng có thể do hôm nay đã quá mệt mỏi, nên không bao lâu sau cô đã ngủ mất.
Lâm Quân Trạch nghe thấy tiếng hô hấp đều đều bên cạnh, anh mượn ánh sáng từ ánh trăng để nhìn Cố Tri Ý bên cạnh mình, nhìn thấy gương mặt hơi mơ hồ của cô trong bóng tối. Lúc này không biết trời xui đất khiến thế nào anh lại tiến lại gần, hôn lên gương mặt cô, mà sau khi lùi lại, anh lại nói khẽ một câu: “Vợ, ngủ ngon ~”
Câu nói khẽ này của anh bị gió thổi bay mất, mặt trăng vốn đang lấp ló, lại thẹn thùng trốn đi, sau đó, Lâm Quân Trạch cũng nhắm nghiền mắt lại.
Lúc nửa đêm, Cố Tri Ý hoàn toàn không bất ngờ khi bị chuột rút, mới bắt đầu cô còn cho rằng chịu đựng một lát sẽ không sao.
Nhưng không ngờ từng trận từng trận kéo đến không ngừng, khiến Cố Tri Ý không kìm được phải hít vài hơi khí lạnh. Chút động tĩnh này đương nhiên không thoát khỏi đôi tai đã trải qua rèn luyện của Lâm Quân Trạch. Lâm Quân Trạch nghe thấy tiếng hít lên của Cố Tri Ý, anh vội vàng ngồi dậy, nhẹ nhàng hỏi: “Em sao vậy?”
Cố Tri Ý không ngờ bản thân mình đã cẩn thận như thế nhưng vẫn làm anh thức giấc, cô hơi ngượng ngùng nói: “Đánh thức anh à?”
Lâm Quân Trạch không quen khi thấy cô xa lạ như thế: “Không có việc gì! Em không thoải mái sao?”
Trong giọng nói tràn đầy vẻ quan tâm không khó có thể nghe ra được.
“Ừm, bị chuột rút.” Cố Tri Ý nén đau nói.
Lâm Quân Trạch sống trong quân đội, xung quanh đều là một đám đàn ông, khi bị chuột một hồi dậm chân một cái cũng sẽ mau chóng qua đi. Nhưng lần này thấy Cố Tri Ý bởi vì vì chuột rút mà cả gương mặt đều nhăn lại đầy đau đớn thì anh cũng luống cuống tay chân.
Một hồi sau, Cố Tri Ý không còn cảm thấy khó chịu nữa mới nhẹ nhõm nói: “Có lẽ do hôm nay đi lại nhiều quá. Không sao rồi, đỡ rồi, ngủ thôi!”
Nói xong cũng chuẩn bị nằm xuống. Thế nhưng cô đã nằm xuống cả nửa ngày nhưng Lâm Quân Trạch vẫn ngồi đó như một pho tượng, cô còn đang chuẩn bị mở miệng hỏi, thì đột nhiên Lâm Quân Trạch đã vươn tay cầm chân cô lên.