Ngay từ vài ngày trước, mẹ Lâm đã bắt đầu bận việc, mọi người cũng đã biết tin cả gia đình lão tứ nhà họ Lâm năm nay muốn từ Bắc Kinh trở về ăn tết.
Rất nhiều người đều duỗi dài cổ, nhìn một nhà này, chờ đến khi nhìn cả gia đình Lâm Quân Trạch trên xe bò, tất cả bọn họ đều bắt đầu chào hỏi.
“Nhà lão tứ. Hôm nay trở về ăn tết rồi sao?”
“Đúng vậy, thím Quế Hoa, mang theo mấy đứa nhỏ trở về nhìn xem.” Lâm Quân Trạch cũng lễ phép đáp lại.
“Vậy thì tốt rồi, ai nha, đây là hai đứa nhỏ nhà cậu phải không? Lớn lên thật tốt.” Rất nhiều dì thím nhìn thấy mặt Đoàn Đoàn và Viên Viên đang cố gắng giấy dựa trên xe bò, không khỏi lên tiếng khen ngợi.
“Thật đúng là, mọi người nói xem, nước ở Bắc Kinh đúng là có khác, còn biết chăm người.” Mấy thím bên cạnh cũng duỗi cổ tới xem Đoàn Đoàn và Viên Viên.
Vừa nhìn thấy không khen cũng không được, chỉ là khi nói chuyện có chút âm dương quái khí mà thôi.
“Xem thím nói kìa, làm gì có nước không giống nhau, còn chia nước ở Bắc Kinh với nước ở huyện Triều? Cháu thấy huyện Triều cũng khá tốt, thím cũng quá biết nói rồi.”
Cố Tri Ý trực tiếp dỗi lại.
Vị thím kia cũng không nói nữa, còn những thím khác đã chuyển chủ đề.
Chẳng qua Lâm Quân Trạch sợ mấy đứa nhỏ bị lạnh, chào hỏi mọi người về nhà trước.
“Các cô chú, bọn cháu phải đi về trước, mọi người có rảnh lại đến trong nhà uống trà.”
“Được rồi, về trước đi, mẹ cháu đợi từ sáng sớm.”
Quả nhiên, còn chưa về đến nhà, đã nhìn thấy mẹ Lâm đứng ở cửa, nhón chân mong chờ.
“Ai nha, cuối cùng cũng tới rồi.” Mẹ Lâm nói thầm một câu, sau đó hét to vào trong nhà.
Cha Lâm thật ra cũng ở trong sân, vừa nghe thấy tiếng, lập tức bước nhanh đi ra ngoài.
“Cha mẹ, chúng con đã trở lại.” Lâm Quân Trạch hô.
Cố Tri Ý cũng chào hỏi, mấy đứa nhỏ ở sau gọi người.
“Ông nội, bà nội, chúng cháu đã về rồi.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-809.html.]
“Ai, tốt tốt tốt, trở về là tốt rồi.” Mẹ Lâm rạng rỡ khiến trên mặt có thêm vài nếp nhăn.
“Nào, đưa bé đây cho mẹ.” Mẹ Lâm tiến lên giúp đỡ nhận lấy đứa nhỏ trong tay của Cố Tri Ý.
Mấy đứa nhỏ trong nhà nghe thấy tiếng cũng chạy ra ngoài, Lâm Hạo Ca nhìn thấy mẹ nhà mình, oa một tiếng liền khóc to lên. Tiến lên liền trực tiếp ôm lấy Lâm Thúy Vân.
“Mẹ, mẹ ơi.” Tiếng khóc kia có thể nói là kinh thiên động địa.
“Ai, Tiểu Ca Nhi, có nhớ mẹ không nào.” Lâm Thúy Vân đã rời nhà mấy tháng, bản thân chị cũng nhớ đứa nhỏ nhà mình muốn chết.
“Nhớ, cha cũng nhớ mẹ nữa.” Lâm Hạo Ca vừa mới nói dứt lời, cái ót của nhóc đã bị Lâm Thanh Bách vỗ cho một cái.
“Tiểu tử thối.” Lâm Thanh Bách tức giận nói.
Rồi sau đó quay qua nhìn Lâm Thúy Vân, cười nói: “Thúy Vân à, em vất vả rồi.
“Nào nào nào, đều vào nhà cả đi, bên ngoài bây giờ lạnh biết bao nhiêu, cẩn thận đứa nhỏ bị lạnh.” Vẫn là cha Lâm gọi mọi người đi vào nhà trước.
Vương Anh đã rót trà cho mọi người, “Nào, uống miếng trà làm ấm thân mình trước, đứa nhỏ có muốn đổi tã không? Để chị làm cho?”
“Không có việc gì đâu, chị dấu, đứa nhỏ vừa mới thay ở trên xe lửa rồi, có lẽ sẽ không nhanh như vậy đâu.”
Cố Tri Ý cười nói lời từ chối.
Mẹ Lâm bên này đã ôm lấy Đoàn Đoàn vui đùa một phen, Viên Viên cũng được cha Lâm bế lên, đừng nói nữa, mấy đứa trẻ nho nhỏ này đã không gặp nữa năm rồi, sự biến đổi đúng là rất lớn.
Hiện tại Đoàn Đoàn và Viên Viên đã có thể tự mình ngồi dậy.
Bây giờ đã bắt đầu có sự tò mò đối với tất cả mọi thứ xung quanh, cho nên, vừa nhìn thấy cha Lâm nâng chén trà lên, Viên Viên liền duỗi tay ra muốn lấy.
“Ồ, Viên Viên cũng muốn uống trà có đúng không?”
"A a ha!"
“Không thể uống được đâu nha.” Cha Lâm cự tuyệt Viên Viên, sau đó tự mình uống hết, chờ đến lúc uống xong trà trong chén rồi buông cái chén xuống, Viên Viên bắt đầu ủy khuất mà khóc lên.
“Ôi ôi ôi!” Cha Lâm vụng về dỗ dành cậu nhóc.
Chỉ là thật đáng tiếc, Viên Viên đến một chút mặt mũi cũng không thèm cho.