Cả đoàn bọn họ rất đông người.
Chẳng qua nhà ga này vẫn luôn tấp nập người qua lại, người vội vã về nhà hoặc bắt tàu, không mấy ai có tâm tư để ý đếnn bọn họ.
“Anh cả, sao mọi ngươi lại đến đây?” Cố Tri Ý đi lên cười hỏi.
“Có lẽ là tâm hữu linh tê?” Cố Tử Mộc vui đùa nói.
Nhưng làm sao Cố Tri Ý lại không biết anh? Hiện tại vợ mình trở về, Cố Tử Mộc không đến đón mới là kỳ quái?
“Được à, mấy đứa nhóc trưởng thành lên không ít.”
Sau đó nhìn vào Đoàn Đoàn trong n.g.ự.c Cố Tri Ý.
“Ai nha, đây là Đoàn Đoàn của chúng ta phải không? Cậu là cậu cả nha!” Nói xong liền đi lên cầm lấy bàn tay nhỏ của Đoàn Đoàn.
Đoàn Đoàn cũng hợp tác và nở một nụ cười tươi, nhìn qua Viên Viên đang bị Lâm Quân Trạch cột trước ngực, hai chị em lớn lên không quá giống nhau, nhưng cả hai đều rất đáng yêu.
“Đi về trước đi, bên ngoài lạnh lẽo, đừng để mấy đứa nhỏ bị lạnh.” Vẫn là Lâm Quốc Đống cắt ngang mấy người đang còn muốn tiếp tục nói chuyện.
“Được rồi, vậy thì anh hai, em trai và cả hai chị dâu cùng anh cả trở về thôi, chúng ta bên này ngồi xe anh cả.” Cố Tri Ý nói.
“Này, được rồi.” Cố Tử Mộc nói xong liền cầm lấy hành lý của vợ mình.
Vừa rồi ham nhìn hại chị em Đoàn Đoàn và Viên Viên, làm quên mất vợ mình.
DTV
“Hắc hắc, vợ, em vất vả rồi.” Cố Tử Mộc nhìn cô vợ đã thay đổi rất nhiều trước mắt, cũng biết Vương Quế Chi ở Bắc Kinh rất vất vả.
Nhìn gầy hơn rất nhiều.
“Không vất vả, trong nhà còn tốt không?” Vương Quế Chi đưa hành lý cho anh cầm, cười hỏi.
“Khá tốt khá tốt.” Cố Tử Mộc nói.
“Được rồi, anh cả và chị dâu trở về lại nói chuyện. Nhanh về nhà trước đi, cha mẹ còn chờ ở nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-808.html.]
Cố Tử Sâm không kiên nhẫn, nhìn thấy hai vợ chồng Cố Tử Mộc còn ở một bên ôn chuyện, không khỏi ngắt lời.
“Thằng nhóc thúi.” Cố Tử Mộc trừng mắt liếc nhìn Cố Tử Sâm, sau đó cầm lấy hành lý đi về phía xe bò.
Trương Lực cũng tự công bao của chính mình, bởi vì nhà ở huyện thành, cho nên Trương Lực không có đi cùng cùng Lâm Quân Trạch và những người khác.
“Anh Lâm, có rảnh đến trong nhà ngồi.”
“Được rồi, thay anh chào hỏi anh trai và chị dâu của cậu, chúng ta rảnh rỗi sẽ đến uống trà.” Lâm Quân Trạch cười nói.
Trương Lực chào tạm biệt bọn họ ở ga tàu hỏa, sau đó chính mình đi đến nhà Trương Trác.
Đoàn người hối hả đi về nhà, trên đường nói chuyện một chút về chuyện ở Bắc Kinh, chuyện trong nhà.
Khi Lâm Quốc Đống ra cửa, mẹ Lâm lo lắng bọn nhỏ sẽ bị lạnh, vì vậy bà đã chu đáo đặt một chiếc chăn lên xe bò, bởi vì ở dưới có lót một tầng rơm rạ, cho nên vỏ chăn có bị bần cũng có thể giặt sạch.
Sau khi lên xe, Lâm Quân Trạch chịu trách nhiệm cất hành lý, giúp Cố Tri Ý đắp chăn.
Đoàn Đoàn được Lâm Thúy Vân ôm, chủ yếu là chăm sóc cho mấy đứa nhỏ, cuối cùng. Lâm Quân Trạch chuẩn bị xong hết mới lên xe.
“Được, chúng ta trở về đi anh cả.”
Mấy người trên đường vừa nói vừa cười, một lúc sau đã đến thôn Phúc Lâm.
Đại Bảo vẫn còn nhớ rõ một số đồ vật ở trong trong thôn, thỉnh thoảng còn nói với Cố Tri Ý.
“Mẹ ơi, lúc trước ở đây có trồng cây, nhưng bây giờ cây không còn.”
Cố Tri Ý cũng không trả lời được, nhưng là Lâm Quốc Đống ngồi đằng trước hiểu rõ những việc ở trong thôn, liền cười ha hả trả lời:
“Không nghĩ tới trí nhớ Đại Bảo tốt như vậy, lúc trước ở đây xác thật có cây long nhãn, nhưng hiện tại đã có người nhận thầu. Nhà người này cảm thấy vẫn là nên trồng một ít để bán lấy tiền, cho nên đã chặt bỏ cây ban đầu, chuẩn bị sang năm trồng lại lần nữa.”
Đại Bảo hiểu rõ gật gật đầu.
Lúc này, có rất nhiều người trong thôn đều phơi nắng ở sân phơi lúa, ở đây có một dãy ghế đá, mùa đông không có việc gì, mọi người ngồi đây phơi nắng, chăm cháu trai hay gì đó.
Vừa nhìn thấy Lâm Quốc Đống đánh xe bò, liền biết gia đình Lâm Quân Trạch đã trở lại.