Bên này Cố Tri Ý lấy ra đồ vật cần dùng và đặt ở bên ngoài.
Sau khi trải khăn trải giường xong mới đặt Đoàn Đoàn và Viên Viên xuống.
Cố Tri Ý đặt hai đứa nhỏ ở trên giường, sờ vào quần, không thấy quần ướt, sau đó Cố Tri Ý cũng mặc kệ, để Đại Bảo chơi với em trai và em gái.
Một lúc sau, đoàn tàu bắt đầu ầm ầm khởi động, mấy đứa nhỏ bởi vì buổi sáng dậy sớm, cho nên khi thấy trên tàu lửa không có gì chơi, cũng đều cởi giày bò lên chỗ nằm chuẩn bị ngủ.
Lần này, gia đình của Cố Tri Ý vẫn như cũ, đặt chỗ cùng một toa tàu, Đại Bảo và Nhị Bảo cũng đã lớn, hơn nữa hiện tại lại nhiều thêm hai đứa nhỏ, cho nên Lâm Quân Trạch dứt khoát đặt bốn chỗ nằm đối diện nhau.
Ngoài ra, Trương Lực, hai chị dâu, và cả hai anh em Cố Tử Lâm cũng ở bên cạnh, như vậy cũng tiện chăm sóc nhau.
Còn có những người ngồi bên cạnh cửa sổ ở lối đi nhỏ bên ngoài.
Cũng rất nhiều người ngồi ở đây, nhìn chằm chằm vào nhóm Đại Bảo.
Lâm Quân Trạch thấy tàu lửa đã bắt đầu chạy, sợ mẹ con Cố Tri Ý muốn uống nước cho nên anh đi ra ngoài chuẩn bị nước trước.
Lâm Quân Trạch mặc một thân quân trang, khiến cho ai nhìn đều có chút e ngại, Lâm Quân Trạch vừa đi thì đã có người lên bắt chuyện.
Chủ yếu là nhìn mấy đứa nhỏ nhà Cố Tri Ý quá ngoan ngoãn.
“Em gái, mấy đứa nhỏ này đều là con em sao?” Vừa mở miệng hỏi điều chị ta đang tò mò, khó tránh khỏi có người không nhịn được bát quái, lên tiếng hỏi.
Rốt cuộc nhìn Cố Tri Ý như vậy, thật sự không giống như đã sinh mấy đứa nhỏ.
”Đúng vậy, chị. Đều là con nhà em.” Cố Tri Ý nhàn nhạt trả lời.
“Ai nha, em gái có phúc khi quá đi! Đều là con trai sao?”
“Không có, có một bé gái.”
“Đây chính là phúc khí lớn trời cho nha!” Những người xung quanh không khỏi phụ họa.
Cố Tri Ý cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu, vừa vặn lúc này Lâm Quân Trạch đã trở lại, bọn họ cũng e ngại không dám lôi kéo Cố Tri Ý nói chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-807.html.]
Người đàn ông này vừa thấy liền biết không phải người dễ ở chung, bọn họ vẫn nên là nghỉ bát quái thôi.
Cố Tri Ý nhìn Lâm Quân Trạch, lần đầu tiên cô biết người này còn có công năng này?
“Làm sao vậy? Vợ.” Lâm Quân Trạch vừa trở về liền nhìn thấy Cố Trị Ý đang ngồi ở chỗ nằm, nhìn chằm chằm vào anh.
Cố Tri Ý cười, lắc đầu nói: “Anh pha chút sữa cho hai đứa nhỏ đi, buổi sáng chưa uống được bao nhiêu.”
Cố Tri Ý vừa nói xong, Lâm Quân Trạch đã đi lấy bao sữa bột, chẳng qua Cố Tri Ý không muốn thu hút sự chú ý của người khác, và để không chiếm diện tích nên đã dùng túi để đựng.
Nhưng mùi thơm của sữa pha đã bị những người xung quanh ngửi thấy, mọi người càng thêm tò mò đối với gia đình Cố Tri Ý.
Có vẻ như điều kiện gia đình cũng không kém?
Tuy nhiên bởi vì có Lâm Quân Trạch, hơn nữa Cố Tri Ý giống như không thích nói chuyện nên mọi người cũng chỉ có thể nhịn xuống.
Sau khi Đoàn Đoàn và Viên Viên uống một chút sữa lại bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
Tranh thủ lúc này không có việc gì, Cố Tri Ý đắp chăn đàng hoàng cho bọn nhỏ, sau đó người một nhà đi nghỉ ngơi.
Còn bên huyện Triều, mẹ Lâm và những người khác cũng đã thu được điện báo ở Bắc Kinh, nghe được tin cả gia đình Cố Tri Ý năm nay sẽ về, mẹ Lâm liền bắt đầu bận rộn dọn dẹp nhà cửa giúp Cố Tri Ý.
Đã lâu không có người ở, mẹ Lâm cũng thỉnh thoảng đến bên này quét tước một chút cho nên cũng không đến mức quá bẩn.
DTV
Nhà họ Cố bên kia cũng thu được tin tức.
Cố Tử Mộc thật sự cũng không nghĩ tới vợ mình thế nhưng đi Bắc Kinh, nghe nói năm nay trở về cùng với gia đình Cố Tri Ý, anh cũng rất chờ mong.
Bọn nhỏ còn hơn thế, mẹ của chúng rời đi đã hơn nửa năm, người không quen nhất chính là mấy đứa nhỏ.
Mọi người đều bận rộn, chờ đợi gia đình Cố Tri Ý trở về.
Bọn họ trở lại huyện Triều vào ngày 22, ở trong điện báo Lâm Quân Trạch đã nói không cần đến đón, nhưng không nghĩ tới vừa ra khỏi ga tàu, Lâm Quốc Đống và Cố Tử Mộc đều đợi ở kia.
“Anh cả, anh cả, chúng em ở đây.” Mới ra khỏi ga tàu, Cố Tử Sâm đã nhìn thấy Cố Tử Mộc, vội vàng vẫy tay.
“Bác cả, cậu cả.” Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn thấy người, cũng học theo Cố Tử Sâm vẫy tay chào hỏi.