Phần lớn đồ đạc, Cố Tri Ý có thể sẽ đặt vào trong không gian. Mang về cho mọi người một ít đặc sản của Bắc Kinh, bây giờ thời tiết cũng lạnh, đồ ăn có thể bảo quản tương đối tốt.
Nhưng Cố Tri Ý nghĩ đến muốn về nhà phải ngồi xe lửa mấy ngày thì lại bắt đầu nhớ đến máy bay, đường sắt tốc độ cao đời trước.
Khi đó muốn đi đâu cũng chỉ là chuyên trong mấy tiếng?
Nhưng bây giờ thỉnh thoảng có thể trải nghiệm được việc đi xe lửa ở thời đại này cũng không tệ lắm.
Cố Tri Ý cũng thuận tiện chuẩn bị cả quà cho Lâm Hiểu Lan và Lâm Xuân Lệ.
Mấy người họ vẫn thường xuyên liên hệ với nhau, Lâm Hiểu Lan đã có con thứ hai, nhưng cũng may là có mẹ Trương giúp đỡ.
Lâm Hiểu Lan chỉ một lòng muốn hoàn thành việc học.
Còn về Lâm Xuân Lệ, trước kia nghe theo lời của Cố Tri Ý, chồng của chị đã bắt đầu thu hoạch một số nông sản, sau đó thì mang lên trấn, hoặc huyện thành mà bán.
Nghe nói bây giờ buôn bán cũng không tệ. Hiện nay còn thuê một cửa hàng ở huyện thành mà buôn bán, buổi sáng thì bán thêm điểm tâm. vì xung quanh đó có một trường học nên việc buôn bán không tệ.
Thế này cũng tránh cho Lâm Xuân Lệ phải chạy đi khắp nơi.
Cố Tri Ý thấy thời gian qua mọi người sinh sống khá tốt thì trong lòng cô rất vui mừng.
Sang ngày hôm sau, Hồ Tư Minh và Hồ Tư Tuệ cùng nhau đến nhà.
Hồ Tư Tuệ nói giúp Cố Trị Ý trông coi cửa hàng cũng không có vấn đề gì cả, việc này xem như là luyện tập.
“Tiểu Ý, cậu cứ yên tâm đi, nếu tớ bận rộn không đến được thì quá lắm cũng chì bớt đi một ít tiền, nhưng chắc sẽ quản lý cẩn thận cửa hàng.”
Hồ Tư Tuệ vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
“Được rồi, vậy tớ yên tâm giao cho hai người. Nhưng lúc này phải nói trước, đến lúc kết toán, hai người bán một cái áo sẽ nhận 5 mao tiền hoa hồng, không cho phép từ chối!”
Cố Tri Ý hiếm có khi cứng rắn một lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-804.html.]
DTV
“Được rồi.”
Vốn dĩ Hồ Tư Tuệ còn muốn từ chối, nhưng đêm qua Hồ Tư Minh cũng đã phân tích, họ chỉ muốn giúp đỡ, nhưng nếu không nhận lấy chút tiền gì đó thì Cố Tri Ý cũng rất ngại.
Có rất nhiều thứ nếu có thể dùng tiền để giải quyết, cũng không nhất thiết phải khiến người ta nhớ kỹ ân huệ này.
Huống chi ngay từ ban đầu họ cũng không có ý khác.
Mấy người họ cứ vậy mà quyết định. Trước tiên, Cố Tri Ý giao hết toàn bộ tiền lương và bao lì xì sẽ phát cho công nhân cho Hồ Tư Minh.
Sau đó đưa một quyển sổ, trên đó đã viết rõ tiền lương của công nhân nào, và một số ghi chú cần chú ý trong xưởng.
Hồ Tư Minh chỉ nhìn qua một lần, có gì không hiểu thì hỏi lại Cố Tri Ý, để tránh cho sau đó lại có vấn đề gì thì bên này lại không có ai giải quyết.
Cố Tri Ý cũng nói hết mọi thứ về quần áo, giá cả trong cửa hàng với Hồ Tư Tuệ, ví dụ như mua bao nhiêu bộ quần áo thì có thể chiết khấu cái gì.
Trước hết sẽ để cho Hồ Tư Tuệ đi theo mấy người Vương Quế Chi mấy ngày cho quen tay.
Mọi chuyện đều đã xong, mấy đứa nhỏ cũng vừa có kết quả thành tích cuối kỳ, nói tóm lại đều không tệ.
Nhị Bảo đã có tiến bộ, cậu bé vui mừng biết bao nhiêu, chạy khắp nơi khoe khoang thành tích này của mình. Lần này đã là năm học thứ ba rồi. Đề thi cũng tương đối khó.
Sau khi mọi người hết bận thì Cố Tri Ý sẽ đưa mấy đứa bé trở về.
Trước khi trở về sẽ ghé đến chỗ của Từ Bội Vân một chuyến, chuyện lần trước vì có Cố Tri Ý nhắc nhở mà Từ Bội Vân đã từ từ buông lỏng, không còn quan tâm quá mức với con gái Kỳ Kỳ.
Đúng là sức khỏe của đứa nhỏ ngược lại càng ngày càng khỏe mạnh.
Thật ra lúc đầu Cố Tri Ý nói thì Từ Bội Vân cảm thấy hơi bỡ ngỡ, bời vì chính cô cũng nhìn ra Từ Bội Vân khá mẫn cảm với những chuyện liên quan đến con gái Phùng Kỳ.
Chỉ hơi gió thổi có lay một chút là thần hồn nát thần tín.
Vì vậy Cố Tri Ý phải phí hết một hồi khuyên nhủ, giải thích mới chậm rãi khiến cho Từ Bội Vân buông lỏng với đứa nhỏ của mình.