“Vậy chị dâu, năm nay việc buôn bán bên cửa hàng...” Hồ Tư Minh cũng có đi ngang qua cửa hàng bên kia mấy lần, anh cũng nhìn thấy tình hình buôn bán của cửa hàng rất khá.
Cố Tri Ý cười nói: “Buôn bán cũng rất được, đoán chừng thì kiếm lời không hết.”
“Nếu không thì chị dâu để em gái tôi phụ giúp trông cửa hàng cho.” Hồ Tư Minh nghĩ đến sắp đón tết, việc buôn bán trong cửa hàng chắc chắn là rất tốt, cơ hội tốt thế này thì không thể bỏ qua, giống như cũng khó mà có dịp.
“Việc này...” Cố Tri Ý hơi do dự.
Cô đương nhiên biết vào dịp tết thế này thì chuyện buôn bán sẽ rất tốt, nhưng một mình Hồ Tư Tuệ có thể giải quyết được sao?
“Không có việc gì cả, đến lúc đó tôi mà rảnh rỗi thì chạy đến trợ giúp.” Hồ Tư Minh cứ thế mà đón lấy nhiệm vụ.
“Được, vậy tôi sẽ đưa chìa khóa cho cậu, nếu lúc đó có bận rộn không qua được đóng cửa, tắt đèn được cũng không sao cả, lợi nhuận kiếm được bao nhiêu, đều đưa cho hai người cả.”
Cố Tri Ý cũng chỉ có thể nghĩ ra một cách như thế.
Người ta giúp mình chuyện lớn như vậy, bản thân mình cũng phải thể hiện chút thành ý.
“Chị dâu, chị lại khách sáo rồi.” Hồ Tư Minh không đồng ý nói.
“Được rồi, cứ nghe theo lời chị dâu cậu đi.” Lâm Quân Trạch vừa từ bên ngoài đi đến, vừa khéo lại nghe được cuộc đối thoại của hai người, anh trực tiếp giải quyết dứt khoát.
Nhưng trước hết Cố Tri Ý vẫn muốn để Hồ Tư Minh về nhà hỏi lại ý kiến của Hồ Tư Tuệ, cũng không thể quyết định thay Hồ Tư Tuệ. Tóm lại vẫn nên hỏi ý kiến của người trong cuộc.
“Được rồi, chị đâu, hôm nay sắc trời cũng không sớm nữa, tôi đi về trước đây. Tôi sẽ hỏi ý kiến của em gái, ngày mai lại đến trả lời chắc chắn cho chị.”
“Ôi, được được được, vậy cậu trở về chậm một chút.”
Sau khi hai người họ tiễn Hồ Tư Minh ra về thì Cố Tri Ý mới lên tiếng: “Quay về sớm thôi! Em nghĩ năm nay chúng ta về sớm thì có thể đi thăm được nhiều người thân.”
Bên kia, Nhị Bảo cùng đi theo ra đây, cậu bé nghe thấy được trở về thì lỗ tai đã dựng đứng lên: “Mẹ, chúng ta sắp trở về thành phố Triều sao?”
“Đúng vậy, năm nay sẽ về quê ăn tết.” Cố Tri Ý cười nói.
“Ồ, vậy con sẽ đi tìm mấy người Ni Ni chơi.” Nhị Bảo vô cùng vui vẻ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-803.html.]
Giống như ngày mai là cậu bé đã có thể trở về ngay lập tức vậy.
“Con còn nhớ sao?” Cố Trị Ý khó tránh khỏi cảm thấy ngạc nhiên, cậu bé rời khỏi thành phố Triều lúc năm tuổi, theo lý mà nói, trẻ con thường sẽ mau quên, hẳn là không nhớ rõ
“Đương nhiên là nhớ rồi ạ, con còn có rất nhiều đồ chơi tốt muốn mang về cùng chơi với họ. Còn có Cẩu Đản, còn có...”
Nhị Bảo đếm từng cái tên. Cố Trị Ý đúng là không ngờ trí nhớ của Nhị Bảo lại tốt như vậy.
“Được, đến lúc đó con nhớ mang theo đồ chơi về cùng chơi với các bạn.” Cố Tri Ý nói.
Nhị Bảo cảm thấy ngày mai là cậu bé phải trở về, cậu bé không kịp chờ đợi mà lập tức chạy vào báo tin tức này cho Đại Bảo và Tam Bảo ngay lập tức.
Chỉ là Đại Bảo đã nghe được chuyện này từ vài ngày trước, vì vậy lúc này nghe xong lại không hề có gì ngạc nhiên.
Mà Tam Bảo khi đó vẫn còn nhỏ, có rất nhiều chuyện cậu bé không còn nhớ nữa.
Vì vậy lúc này chỉ còn mỗi Nhị Bảo cười ngây ngô một mình.
Nhị Bảo vội vàng thu dọn đồ đạc, Đại Bảo thì chạy sang Cố Trị Ý hỏi thời gian trở về.
“Không vội, mẹ bàn giao lại toàn bộ chuyện bên này xong thì chúng ta mới trở về.” Đại Bảo đã biết sẽ là thế này mà.
Cậu bé khẽ gật đầu, mặt khác lại đang suy nghĩ xem đến lúc đó sẽ chuẩn bị chút gì đó mang về.
Còn có anh Hạo Đình, anh Văn Hùng, em trai Văn Minh.
Đại Bảo nghĩ đến mấy người anh chị em thì đều chuẩn bị cho mỗi người chút quà tặng.
DTV
Cố Tri Ý không thèm quan tâm mấy đứa bé, vì cô cũng bắt đầu bận rộn nghĩ xem mang đồ gì về.
Lâm Tú Mai vừa sinh con, Cố Tri Ý muốn tặng cho cô mấy món đồ trẻ con và một ít sữa bột.
Cố Tri Ý vẫn đặt hai con mèo trong không gian của mình.
Trong không gian có cát vệ sinh cho mèo nên rất tiện lợi cho hai con mèo.