Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 802

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:25:43
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ Đoàn Đoàn đã hình thành một thói quen, việc uống sữa bột thật ra cũng không tệ lắm.

Hiện tại cô bé đã có thể tự mình ôm bình sữa mà uống ừng ực.

Bên này Viên Viện cũng giống như vậy. Hai đứa bé có thể nói chính là thần ăn uống.

Bên ngoài Cố Tri Ý đã chuẩn bị xong bữa tối.

Mấy đứa bé cũng vừa đi chơi từ bên ngoài trở về.

Lúc này đang là mùa đông mà ba anh em đùa vui đến mức có thể toát mồ hôi đầy người thế kia.

Vừa vào cửa, trước tiên là đi rửa tay, sau đó lại rầm rầm chạy vào nhà uống nước.

“Mẹ, ăn cơm được chưa ạ?” Nhị Bảo tham ăn đã ngửi được mùi thơm rồi.

“Sắp rồi. Các con rửa tay sạch sẽ trước đi!” Cố Tri Ý đứng trong nhà bếp nói ra.

“Rửa sạch rồi ạ. Mẹ, con muốn đi xem em gái trước.” Nhị Bảo kiên trì muốn đi nhìn Đoàn Đoàn và Viên Viên trước.

Lâm Quân Trạch đi vào nhà bếp, anh trợ giúp Cố Tri Ý bưng thức ăn lên bàn.

“Vợ à, vất vả cho em!” Thừa dịp không có các con ở đây, Lâm Quân Trạch khẽ nói một tiếng, sau đó lại hôn cô.

“Một hồi lại bị các con nhìn thấy.” Cố Tri Ý giận dỗi trách.

“Không sao cả, mấy đứa bé đều ở trong phòng cả rồi.”

Tam Bảo ở bên ngoài đang bị Đại Bảo che miệng: ...

DTV

Không, con đang ở cửa ra vào. Nhưng con không thể lên tiếng.

Đôi mắt Tam Bảo xoay tròn mấy vòng, lúc này, Đại Bảo mới buông Tam Bảo ra.

“Hù ~ anh cả, anh đáng ghét quá! Sao anh lại không cho em nói chuyện.

Sau khi Tam Bảo được thả ra, cậu bé mang vẻ mặt lên án nhìn Đại Bảo.

Nhưng vẫn cố gắng hết sức làm cho giọng nói mình nhỏ nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-802.html.]

“Đi, đi vào nhà!” Đại Bảo nói xong thì lập tức kéo tay Tam Bảo bỏ chạy.

Chờ đến khí Cố Tri Ý bước ra kêu gọi mọi người thì hai đứa bé đều làm như không biết chuyện gì cả, không có chuyện gì xảy ra cả mà đi đến bàn.

Vẫn chỉ có Tam Bảo dùng ánh mắt một lời khó nói hết mà nhìn Lâm Quân Trạch.

“Nhóc con, làm sao vậy?” Lâm Quân Trạch bị Tam Bảo nhìn chằm chằm thì vươn tay mình ra nắm vào phần gáy của Tam Bảo.

“A a a. Không có gì. Cha, lạnh, mau lấy tay ra!” Tam Bảo bỗng nhiên bị đụng một cái thì lập tức rụt cổ lại, cách xa Lâm Quân Trạch.

Cậu cũng không dám lại lén lút nhìn Lâm Quân Trạch nữa.

“Nào, rửa tay rồi ăn cơm!”

Cố Tri Ý vốn muốn mời Hà Thúy ở lại nhà cùng nhau ăn cơm tối, nhưng Hà Thúy lại hơi ngại. Thêm cả chuyện mới xảy ra với Hồ Tư Minh vừa rồi nên chị càng ngại ngùng hơn. Vì vậy mà vẫn từ chối lời mời của Cố Tri Ý.

Sau khi lo cho phần của hai đứa bé xong thì lên tiếng chào Cố Tri Ý rồi đi về.

Cố Tri Ý cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể gọi Hồ Tư Minh ngồi xuống ăn cơm.

Lúc ăn cơm, mọi người cũng chỉ nói chuyện phiếm thường ngày.

Chờ cho cơm nước xong xuôi, Lâm Quân Trạch và Đại Bảo hỗ trợ dọn dẹp trên bàn xuống, sau khi Cố Tri Ý pha xong bình trà mới bắt đầu vào chủ đề chính.

“Tư Minh à, thật sự ngại quá, bởi vì năm nay phải trở về thành phố Triều bên kia, mọi chuyện trong xưởng cần tìm người hỗ trợ, mà cậu biết đó chúng tôi ở Bắc Kinh này không quen biết ai cả, lão Lâm nhà tôi lại nghĩ ngay đến cậu...”

Mở đầu Cố Trị Ý nói lời khách sáo một phen.

Mặc kệ người ta có giúp hay như thế nào thì lễ nghĩa cũng phải đúng chỗ.

“Ôi, chị dâu, chị làm thế này là quá khách sáo rồi. Chị cứ nói đi! Khoảng thời gian này tôi cũng không có dự định gì cả, sau đó chị có gì thì cứ giao cho tôi. Năm nay, mọi người cứ yên tâm về ăn tết.”

Hồ Tư Minh cũng không để ý. Dù sao mỗi ngày anh cũng chỉ ở nhà, lại khó thoát khỏi số phận phải đi xem mắt. Thế thì anh dứt khoát giúp bạn bè không phải tốt hơn sao?

Cố Tri Ý nghe anh nói vậy thì cười.

“Ôi, được rồi, vậy giao cho cậu thì tôi yên tâm rồi. Năm nay chúng tôi phải trở về sớm, chuyện trong xưởng làm phiền cậu trông giúp vậy.”

“Năm nay, công nhân sẽ làm việc đến ngày hai mươi bay, đến lúc đó phiền cậu phát tiền lương, kèm theo bao lì xì cho họ. Kiểm tra lại trong xưởng một vòng thì không còn chuyện gì nữa rồi.” Cố Tri Ý cẩn thận dặn dò.

Loading...