Người trong nhà hối thúc kết hôn rất kinh khủng.
“Vậy chính cậu nhanh chóng tìm kiếm một đối tượng đi! Hoa Thanh nhiều thanh niên tài tuấn thế này, cậu còn không vừa muắt một ai sao?”
“Ôi. Cậu nói cái gì thế hả?” Cố Tri Ý không ngờ Hồ Tư Tuệ đã bắt đầu ngại ngùng.
“Được rồi, không trêu cậu nữa. Chuyện thế này vẫn phải xem dmuyên phận, cậu nói với mẹ cậu thử xem, chuyện này không thể gấp gáp được.”
“Cậu còn tưởng tớ chưa từng nói sao? Mẹ tớ nói tớ không thành tâm nên đến bây giờ còn chưa chịu lấy chồng.”
Nói đến đây, Hồ Tư Tuệ đã cảm thấy mẹ của mình đã không quan tâm đến những lời nói có lý của mình.
DTV
“Hai người nói chuyện gì vậy?” Ngô Cát Vi thu dọn đồ xong đi ra đã nhìn thấy hai người họ đang thì thầm gì đó.
“Tuệ Tuệ nói năm nay, mẹ của cậu ấy mang mục tiêu đặt lên anh cậu ấy xong thì kế tiếp chính là cậu ấy. Tớ bảo tự cậu ấy tìm đối tượng đi.” Cố Tri Ý thuận tiện kể lại nội dung câu chuyện vừa rồi.
“Tuệ Tuệ, thừa dịp hiện tại mẹ cậu còn đang mặc kệ cậu thì tự cậu phải cố gắng lên, tự mình đi tìm một người mình yêu thích trước đi.” Ngô Cát Vi rất lạc quan. cô ấy khích lê nói với Hồ Tư Tuệ.
Chỉ tiếc rằng người trong cuộc lại không muốn cố gắng.
“Đúng rồi, Vi Vi, cậu sẽ trở về quê ăn tết chứ?” Cố Tri Ý nhìn Ngô Cát Vi khẽ hỏi.
“Về chứ. Chẳng qua năm nay tớ về nhà cha mẹ mình.” Ngô Cát Vi nói.
Hiện tại, cha mẹ cô ấy đang ở tỉnh Thanh bên kia, cũng cách xa một chút.
Đã lâu rồi Ngô Cát Vi còn chưa về thăm cha mẹ mình, lần này cô ấy sẽ dẫn theo hai đứa nhỏ quay về thăm hai người họ.
“Được, vậy là chúng ta đều trở về cả, chỉ còn lại một mình Tuệ Tuệ ở lại Bắc Kinh bên này.”
“Đúng vậy. Vậy nên mọi người nhớ quay lại sớm một chút, nếu không một mình tớ ở lại Bắc Kinh bên này thì rất buồn chán.” Hồ Tư Tuệ than thở.
Thật ra, không phải Hồ Tư Tuệ không có bạn bè gì ở Bắc Kinh này, chỉ là thời gian dần trôi thì mọi người đã không còn chung một phạm vi nữa, cũng không thể chơi chung được nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-800.html.]
Cho nên hiện tại bắt đầu ở cùng với mấy người Cố Tri Ý thì ngược lại cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Con người Hồ Tư Tuệ không thích đấu qua đấu lại, cô chỉ thích thoải mái mà chung đụng như vậy.
Mấy người họ nói vài câu với nhau xong thì cũng tách ra.
Cố Tri Ý bên này chuẩn bị một số thứ mang về nhà.
Năm trước cô còn lo lắng thu xếp một số việc trong xưởng, nhưng năm nay Trương Lực cũng muốn trở về nhà nên Cố Tri Ý phải tìm một người đáng tin cậy ở Bắc Kinh này đến nhìn ngó công xưởng.
Cố Tri Ý vừa nói đến nỗi phiền muộn này với Lâm Quân Trạch thì Lâm Quân Trạch đã nghĩ ngay đến Hồ Tư Minh.
Khoảng thời gian này Hồ Tư Minh ở Bắc Kinh cũng không làm gì, có thể giúp đỡ một số việc.
Hơn nữa, suốt ngày chỉ ở nhà, đoán chừng Hồ Tư Minh cũng không vui vẻ.
Vì vậy khi Lâm Quân Trạch tìm đến Hồ Tư Minh, muốn nhờ anh trông coi giúp một số chuyện ở xưởng may, Hồ Tư Minh vừa nghe xong đã lập tức vô n.g.ự.c đồng ý.
“Không thành vấn đề, cậu cứ yên tâm giao cho tớ. Chị dâu bên kia còn có lời gì dặn dò không?” Hồ Tư Minh nóng lòng muốn thử.
Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ cười.
Đúng là Cố Tri Ý còn có chuyện muốn dặn dò.
“Vậy thì tối nay đến nhà tôi ăn cơm đi! Vợ tôi sẽ tự mình xuống bếp, nói là muốn cảm ơn vì làm phiền đến cậu.” Lâm Quân Trạch trực tiếp kéo lấy Hồ Tư Minh đi về nhà mình.
“Được thôi, tôi đã từng chứng kiến tài nấu nướng của chị dâu, xem ra hôm nay có lộc ăn rồi!” Hồ Tư Minh cười trả lời.
Hai người họ về đến nhà thì Cố Tri Ý bên này đã bắt đầu chuẩn bị làm bữa tối.
“Tư Minh, cậu đến rồi à? Cậu ngồi trước đi, cơm tối sắp xong rồi.” Cố Tri Ý mặc tạp dề bước ra, cười nói.
Lúc đầu Cố Tri Ý cũng muốn gọi là anh Hồ, nhưng Hồ Tư Minh đã gọi cô là chị dâu, mình lại gọi anh ta là anh Hồ thì vai vế này hơi chênh lệch.
“Ôi, chị dâu, chị từ từ làm, đừng vội!” Hồ Tư Minh khoác tay, sau đó thì đi cùng với Lâm Quân Trạch vào nhà nhìn Đoàn Đoàn và Viên Viên.