Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 799

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:25:38
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại Bảo đã càng ngày càng chững chạc, ngược lại thì Nhị Bảo vẫn như thế, trừ những lúc ở nhà thì Tam Bảo thỉnh thoảng cũng rất hoạt bát, còn ra bên ngoài cậu bé lại khá yên tĩnh.

Hai đứa nhỏ nhất tạm thời không nói được, nhưng sau này đoán chừng Đoàn Đoàn cũng không phải loại dễ bị trêu chọc. Tính cách thế này nói thế nào thì cũng hơi bá đạo.

Cố Tri Ý cũng không muốn bởi vì cô bé là cô con gái duy nhất trong nhà nên nhận được quá nhiều sự thiên vị, nuông chiều, như vậy sẽ rất có hại cho Đoàn Đoàn lớn lên sau này.

Đương nhiên, suy nghĩ nhiều như vậy bởi vì cô cũng là lần đầu tiên làm cha mẹ, cô phải đi theo trong suốt quá trình trưởng thành của đứa trẻ.

Lâm Quân Trạch bên này đã chuẩn bị tốt nghiệp, nhưng thời gian báo cáo cụ thể còn phải chờ sang năm sau. Vì thế mà vừa vặn cho Lâm Quân Trạch có mấy ngày nghỉ.

“Làm sao vậy? Đang suy nghĩ phải thu xếp thế nào sao?” Hồ Tư Minh nhìn hai người bạn cùng trường hai năm nay thì không khỏi muốn trêu chọc.

“Còn có thể sắp xếp thế nào? Về nhà trông con chứ sao.” Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ nói.

DTV

Nhưng trong lời nói đã ẩn chứa đầy vẻ khoe khoang là thế nào?

“Ha ha, cậu nói cậu xem, vừa mới bỏ s.ú.n.g xuống, trở về là lập tức có thể ôm con cái hả?”

“Đúng vậy. Có thể bảo vệ tổ quốc, cũng có thể quay về bảo vệ con của mình, người cha tốt như tôi có thể đi đâu mà tìm?” Lâm Quân Trạch khó có được một lần không biết xấu hổ. Làm cho Hồ Tư Minh nổi cả da gà.

“Được rồi, được rồi, tôi biết nhà cậu trai gái song toàn, bây giờ cậu chính là kẻ thắng cuộc” Hồ Tư Minh ghét bỏ nói. Bắt đầu đuổi Lâm Quân Trạch về nhà trông con.

“Được thôi, tôi đi trước đây, trong nhà còn tã chờ tôi về giặt đây này.” Vừa nói vừa vác túi đồ lên lưng, phất tay với Hồ Tư Minh.

“Cái người này...” Hồ Tư Minh nhìn theo bóng lưng của Lâm Quân Trạch, tức giận mà thầm mắng một tiếng.

Rồi sau đó, chính mình cũng phải trở về nhà.

Năm nay, đoán chừng lại không thoát khỏi chuyện phải đi xem mắt.

Bên này, Lâm Quân Trạch trở về nhà, thật sự đúng là trở về nhà giặt tã, đều là một mình Lâm Quân Trạch giặt lấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-799.html.]

Cơ bản là vì anh không muốn để Cố Tri Ý đụng tay vào.

Đương nhiên đây chỉ là bên ngoài, còn vào buổi tối, Cố Tri Ý dùng chính là tã giấy lấy ra từ trong không gian, như thế thì thoải mái hơn chút ít.

Thỉnh thoảng Lâm Quân Trạch cũng không cần giặt tẩy vì Cố Tri Ý sẽ mang vào không gian và dùng máy giặt trong đó, như thế thì cô có thể rảnh rỗi hơn không ít.

Cố Tri Ý cảm thấy không gian của mình ngoại trừ công năng có thể trữ đồ ra, còn có thể giúp cô giảm bớt việc nhà.

Người khác xuyên qua đều phải tự mình vất vả giặt giũ quần áo gì đó, ngược lại cô lại may mắn hơn, đến rửa bát cũng có thể mang vào không gian mà rửa.

Như thế này đúng là bình thường không có việc gì cần cô ra tay nữa rồi.

Mỗi lần Hà Thúy nhìn thấy Lâm Quân Trạch thì vô cùng hâm mộ Cố Tri Ý.

Anh có thể bảo vệ quốc gia, khi ở trong nhà cũng có thể buông bỏ dáng vẻ quân nhân mà giặt tã cho bon trẻ.

Điều này không khỏi làm chị nhớ đến người chồng đã mất của mình.

Anh cũng là một người đàn ông rất tốt, nếu anh còn sống đoán chừng cũng sẽ giống như Lâm Quân Trạch, rất yêu thương gia đình của mình.

Lúc này bất tri bất giác đã bắt đầu rơi trận tuyết đầu tiên trong mùa đông này.

Học kỳ này của mấy người Cố Tri Ý cũng bắt đầu được nghỉ.

“Tiểu Ý. Năm nay mọi người có về nhà không?” Hồ Tư Tuệ không khỏi hỏi thăm.

Dù sao thì năm ngoái Cố Tri Ý đã không trở về nhà, mà năm nay cũng đã sinh đứa bé, đoán chừng cũng nên về nhà thăm mọi người.

“Về. Còn cậu thì sao? Năm nay có dự tính gì?” Cố Tri Ý hỏi.

“Còn có thể dự tính cái gì?” Hồ Tư Tuệ thở dài, bất đắc dĩ lại nói: “Năm nay, đoán chừng là mẹ của tớ sẽ không bỏ qua cho anh trai tớ đâu, sau anh tớ sẽ là tớ đây.”

Hồ Tư Tuệ nhớ đến cảnh tượng của năm ngoái mà đến bây giờ cô vẫn còn sợ hãi.

Loading...