Đứa con nghịch ngợm này, không mở nắp bình thì ai biết trong bình có gì?”
Vốn dĩ Cố Tri Ý còn tự cho rằng chuyện đến đây thì xem như qua rồi, ai ngờ Nhị Bảo lại nhắc đến lần nữa.
“Khụ khụ khụ. Đi! Nhanh đi ra ngoài làm bài tập đi!” Cố Tri Ý nói xong thì bắt đầu đuổi người.
Trong suốt cả quá trình, người làm cha Lâm Quân Trạch đều ngồi yên ở đó xem trò cười.
“Nhìn cái gì? Đều là con trai của anh đó!” Cố Trị Ý đổ lỗi cho Lâm Quân Trạch.
“Vợ à, đó cũng là con của em mà. Hơn nữa, thế này để chúng ghi nhớ cũng tốt, lần sau sẽ không vào phá hư chuyện tốt của chúng ta nữa, em nói đúng không?”
Lâm Quân Trạch cười nhạo nói.
Cố Tri Ý lập tức thưởng cho anh một cái liếc mắt.
Sau đó thì đi ra ngoài.
Sau khi mấy người họ rửa tay sạch sẽ thì vào phòng nhìn Đoàn Đoàn và Viên Viên.
Thời tiết lúc này đã bắt đầu trở lạnh, giường cũng đã được đốt lên, trong phòng không lạnh lắm nên không cần mặc nhiều quần áo.
Thật sự rất thoải mái, không phải bị nhiều quần áo bao lấy chặt chẽ nên có thể thả lỏng mà vui chơi.
Mấy người anh trai chơi đùa chính vào phòng nhìn Đoàn Đoàn và Viên Viên, rồi ân cần hỏi thăm.
Sau khi chơi một hồi thì đều tự giác mang bài tập của mình ra làm.
Hiện tại, Nhị Bảo đã càng ngày càng tiến bộ, thành tích ngược lại đã tốt hơn rất nhiều.
Vì vậy Cố Tri Ý cũng không cần quan tâm đến nhiều như trước đây nữa.
Tam Bảo thì thường xuyên vẽ vời vào sách vở của mình, cũng chính vì việc này mà Cố Tri Ý bị giáo viên gọi đến trường học rất nhiều lần.
Hết lần này đến lần khác, mỗi lần nhìn thấy Tam Bảo vẽ thì Cố Trị Ý đều không phê bình cậu bé được. Tranh vẽ rất đẹp là một chuyện, mà quan trọng là những bức tranh của Tam Bảo đều vẽ những cảnh trong gia đình của cậu bé.
Có thể nhìn thấy được Tam Bảo thật sự là một đứa bé rất giỏi để ý những chi tiết nhỏ trong đời sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-798.html.]
Cố Tri Ý cũng đang suy nghĩ, bản thân cô có nên mời một giáo viên dạy vẽ cho Tam Bảo hay không?
Dù sao Tam Bảo cũng có thiên phú, người làm mẹ là cô đây không thể cứ để lãng phí một tài năng tốt như vậy.
Cố Tri Ý để chuyện này trong lòng
Năm nay, cả nhà Cố Tri Ý chuẩn bị quay về thành phố Triều bên kia để ăn tết.
Dù sao cũng đã đến Bắc Kinh lâu như vậy rồi, năm ngoái là vì cô mang thai nên thật sự không có cách nào trở về được.
DTV
Sau này Lâm Quân Trạch sẽ ở lại Bắc Kinh, anh cũng đã phát điện báo về nhà, báo tin tức tốt này cho mọi người.
Cộng thêm Lâm Thúy Vân sinh con mới được gần nửa năm thì đã đến Bắc Kinh, đứa nhỏ mới được nửa tuổi đành phải cai sữa rồi.
Vì nhớ đứa bé, đến lúc đó, mọi người lại trở về cùng nhau, ăn tết cũng sẽ náo nhiệt hơn.
Chủ yếu là cùng nhau trở về thì Đoàn Đoàn và Viên Viên sẽ có Lâm Thúy Vân và Vương Quế Chi có thể giúp đỡ chút ít.
Cả Trương Lực đến Bắc Kinh bên này đã được một năm, bây giờ cũng nên trở về rồi.
Trước đó lại nghe nói đứa bé của Trương Trác cũng đã ra đời, đến khi trở về là vừa đúng dịp.
Cố Tri Ý nghĩ đến thành phố Triều bên kia, dường như cũng có cảm giác đã lâu rồi.
Chính cô bất tri bất giác mà đã ở Bắc Kinh này hai năm rồi.
Tuy rằng Cố Tri Ý không bỏ mặc được chuyện trong xưởng nhưng tóm lại đã kiếm lời cũng đã không ít, mà bản thân cô cũng không thể vì kiếm tiền lại làm cho những thứ khác cũng chậm trễ lại.
Như thế sẽ là cái có được không bù đắp đủ cho cái mất đi.
Sau này, sự nghiệp của cô chắc chắn sẽ càng ngày càng bận rộn, Cố Tri Ý rất hy vọng cô có thể duy trì sự cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình.
Không thể bởi vì kiếm tiền mà bỏ qua sự trưởng thành của những đứa bé.
Cô kiếm tiền cũng vì muốn mấy đứa bé có thể sống cuộc sống tốt hơn trong thời đại này, nhưng con cái vẫn cần sự bầu bạn của cha mẹ chúng hơn.
Cố Tri Ý không mong muốn sau này khi con cái lớn lên thì không còn biết được xuất xứ của bản thân chúng, không biết hình dáng của cố hương như thế nào.
Đến Bắc Kinh hai năm nay, mấy đứa bé đã thay đổi rất nhiều.