“Thật sao? Lúc ấy em cũng chỉ tùy tiện viết mà thôi, hy vọng có thể giúp đỡ cho một số gia đình tránh được bi kịch thế này.”
“Ừm, như thế này rất tốt.”
“Đúng rồi. Anh nói anh có tin gì tốt muốn nói với em?”
Cố Tri Ý đã sớm nhìn thấu trò hề của Lâm Quân Trạch, từ lúc anh bước vào cửa đến giờ, khóe miệng cũng chưa từng hạ xuống, thế này chắc chắn là có tin tốt gì đó, có lẽ đến bây giờ anh đã kìm nén đến không chịu được rồi.
“Khụ, vợ à, anh muốn nói với em...”
“Mẹ...” Từ bên ngoài đã vang lên giọng nói của Tam Bảo.
Thế là khiến cho lời nói đã lên đến miệng của Lâm Quân Trạch lại phải nghẹn trở về.
Cố Tri Ý nhìn khuôn mặt như táo bón của Lâm Quân Trạch thì rất buồn cười, cô cũng mặc kệ Tam Bảo, vẫn nhìn thẳng Lâm Quân Trạch hỏi: “Anh nói đi, tin tức gì tốt?”
“Vợ à, anh được ở lại Bắc Kinh rồi.
“Ồ, ở lại thì ở lại...” Vốn dĩ Cố Tri Ý đang bị Tam Bảo làm cho phân tâm nên cô cảm thấy Lâm Quân Trạch cũng chẳng có tin gì tốt đâu, nhưng không ngờ...
“Anh nói anh được ở lại quân đội ở Bắc Kinh này?”
Cố Tri Ý vẫn chưa chắc chắn, muốn hỏi lại một lần.
“Ừm, vợ à, vậy là anh đã có thể ở lại Bắc Kinh rồi.” Lâm Quân Trạch nói xong thì đi đến ôm Cố Tri Ý lên quay vài vòng.
Vừa rồi phải luôn kìm nén, vất vả lắm mới được nói ra nên Lâm Quân Trạch cực kỳ vui vẻ, vừa về đến nhà là muốn chia sẻ với vợ của mình ngay lập tức.
Mấy đứa bé Tam Bảo vừa bước vào trong nhà đã nhìn thấy cha mình đang ôm mẹ quay vòng, mà gương mặt của mẹ lại cười tươi rạng rỡ.
Đại Bảo lập tức kéo hai đứa em trai muốn vào tham gia náo nhiệt, chuẩn bị lặng lẽ rời khỏi đây.
Nhưng lại không ngăn nổi Nhị Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-797.html.]
DTV
Cậu bé trực tiếp nói một câu: “Mẹ, mẹ đã bao lớn rồi? Làm sao còn để cha ôm người quay vòng vòng như vậy? Xấu hổ!” Nói xong thì làm ra mặt quỷ với Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý vốn dĩ được Lâm Quân Trạch ôm quay vài vòng, cộng thêm tin tức này của Lâm Quân Trạch nên đang vô cùng vui vẻ.
Nhưng chợt nghe thấy giọng nói này của Nhị Bảo thì giống như bị tạt cho một chậu nước lạnh vậy, cô quay lại thì thấy mấy anh em đã đứng trong phòng.
Gương mặt Đại Bảo xấu hổ, hiển nhiên là do tên đồng đội heo Nhị Bảo này làm cho liên lụy.
Tam Bảo thì ngơ ngác, không biết gì cả, hai mắt to tròn nhìn mẹ của mình. Trong mắt của cậu bé đầy vẻ tò mò. Chắc chắn là do mẹ làm người lớn mệt mỏi nên mới muốn làm trẻ con. Vì vậy mới để cho cha ôm lên và quay vòng.
Dáng vẻ của Tam Bảo chính là con biết những con không nói.
Cố Tri Ý lúng túng vỗ vào vai Lâm Quân Trạch, ra hiệu anh buông mình xuống. Sau đó mới lấy lại bình tĩnh mà nhìn mấy anh em.
“Mẹ chưa nói với các con sao? Trước khi vào phải gõ cửa, sau khi gõ cửa phải được cho phép mới có thể đi vào.” Cố Tri Ý muốn làm dịu đi sự xấu hổ nên cũng chỉ có thể đánh đòn phủ đầu trước tiên.
Chỉ cần mình không xấu hổ, không lúng túng là được.
“Mẹ, con... chúng con... là anh hai muốn vào.” Tam Bảo nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc, cứng rắn của Cố Tri Ý thì lập tức bán đứng Nhị Bảo.
Cố Tri Ý lại dời tầm mắt nhìn về phía Nhị Bảo, Nhị Bảo chột dạ, lùi về sau một bước, ý đồ muốn trốn tránh sau lưng Đại Bảo.
Nhưng từ lúc Tam Bảo nói chuyện thì Đại Bảo đã đi ra bên ngoài. Đồng đội heo đừng mơ tưởng liên lụy cậu bé.
Người anh trai Đại Bảo này cũng không muốn bao che cho hai đứa em trai này nữa rồi, ai bảo vừa rồi chúng không nghe lời khuyên của mình, lại đi nói ra như vậy.
Bây giờ bị mẹ tính sổ, Đại Bảo rất đồng tình nhìn hai đứa em trai.
“Hửm? Bây giờ con còn muốn kéo anh mình xuống nước sao?” Cố Tri Ý nhìn Tam Bảo.
Tam Bảo này cũng là một tên dỡ hơi, gặp phải mấy chuyện này thì đều giống như Nhị Bảo vậy, trước hết là sợ hãi, sau đó là bán đứng đối phương.
“Mẹ, con xin lỗi, lần sau chúng con nhất định sẽ gõ cửa, nhất định sẽ không quấy rầy chuyện tốt của cha và mẹ.” Nhị Bảo thề son sắt, đảm bảo nói.
Cố Tri Ý lại suýt bị mấy lời này của Nhị Bảo mà bắt cậu bé quỳ xuống rồi.