Mẹ Trần ước gì điều đó trở thành sự thật, nhưng mà trước khi anh ta đi, bà ta vẫn gọi Trần Tuấn Nhân qua, chính là sợ Trần Tuấn Nhân luẩn quẩn trong lòng, còn nhớ thương người đàn bà Cố Xảo kia.
“Mẹ cũng nói rõ với con, lần này con đưa mấy đứa bé qua cho Cổ Xảo, cũng không thể lại đưa người phụ nữ về đây nữa, biết không hả?”
Mẹ Trần không yên tâm mà dặn dò.
“Mẹ con biết rồi. Mẹ cứ yên tâm đi.”
“Con có thể nghĩ thông là được, mẹ chỉ sợ đầu óc của con lại không thanh tỉnh. Con yên tâm, ở nhà chắc chắn mẹ sẽ trìm cho con một người vợ tốt, về nhà hầu hạ con.” Mẹ Trần thề thốt son sắt.
Trần Tuấn Nhân cũng không nói thêm gì, dẫn theo mấy đứa bé ngồi xe lửa.
Con gái lớn của anh ta lúc này cũng đã lớn như Tam Bảo, cũng hiểu được một chút chuyện của người lớn.
Lúc trước mẹ bỏ lại mấy bé mà chạy, bây giờ cha cô bé lại muốn đi tìm mẹ, tuy rằng không biết rốt cuộc người lớn suy nghĩ gì, nhưng cô bé vẫn luôn cảm nhận được từ ánh mắt của cha cô bé, dường như cô bé và hai người em gái sắp bị vứt bỏ.
Nghĩ đến đây, Trần Đại Nha không khỏi có chút hoảng hốt.
Bây giờ tìm được mẹ sẽ tốt sao?
Mẹ sẽ cần mấy chị em các bé ư?
Chờ đến khi Trần Tuấn Nhân dẫn theo mấy chị em bé tới trường học tìm Cố Xảo, Cố Xảo từ xa nhìn thấy đã muốn chạy.
Nhưng nơi này là trường học, nếu cô ta mà chạy, nhỡ đâu Trần Tuấn Nhân cực đoan, làm ra chuyện gì đó, Vậy thì cô ta ở trường học này cũng không thể lăn lộn nữa.
Cho nên Cố Xảo cũng chỉ có thể nhịn xuống ý định muốn chạy đi, rồi tiến lên, cười làm lành nói: “Tuấn... Tuấn Nhân, sao anh lại tìm tới nơi này thế?”
Nói tóm lại trong lòng Cố Xảo vẫn có chút e ngại Trần Tuấn Nhân, dù sao khoảng thời gian mà cô ta chạy đi kia, Trần Tuấn Nhân khiến cho cô ta cảm giác rất không thích hợp.
Cho nên lúc này nhìn thấy anh ta, trong lòng cô ta không tự chủ mà run lên.
“Đưa con của cô đến cho cô.” Trần Tuấn sâu xa nói một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-794.html.]
“Cái, cái gì mà con em? Đây là con của chúng ta mà!” lúc này Cố Xảo còn chưa phản ứng lại, ý trong câu nói này của Trần Tuấn Nhân, chính là hài tử là của cô, nhưng không phải của Trần Tuấn Nhân.
Cố Xảo lại không ngờ, Trần Tuấn Nhân lại vẫn phát hiện ra chuyện ba đứa con gái......
“Phải không? Cố Xảo, có phải cô cảm thấy tất cả mọi người đều giống như một lũ ngốc bị cô ngươi xô xoay vòng vòng hay không?”
Trần Tuấn Nhân nghiến răng nghiến lợi nói.
“Cái gì?”
Mới đầu Cố Xảo còn chưa phản ứng lại, chờ đến khi ngẩng đầu nhìn thấy biểu tình châm biếm của Trần Tuấn Nhân lúc, cũng biết đại khái...
Chuyện của cô ta đã bị lộ.
Lúc này cũng chú ý tới mấy đứa bé ở bên cạnh, đều nhút nhát sợ sệt nhìn Cố Xảo.
DTV
Muốn thân cận, nhưng trên mặt lại có biểu tình hơi sợ hãi.
“Sao thế? Con của cô mà cô cũng không định nhận sao?” Trần Tuấn Nhân châm chọc nói.
”Không phải, Tuấn Nhân, chúng ta có chuyện thì sang bên kia rồi nói, anh nghe em giải thích. “Cố Xảo nhìn đến bạn học đi lại ở xung quanh, vẫn không nhịn được mã kéo Trần Tuấn Nhân sang một bên.
Trần Tuấn Nhân nhìn dáng vẻ chột dạ, giấu đầu lòi đuôi của Cố Xảo, liền cảm thấy buồn cười.
“Sao hả? Lúc trước khi cô làm chuyện này sao không nghĩ tới sẽ có hôm nay?” Trần Tuấn Nhân nói xong cũng không định dong dài với Cố Xảo nữa, trực tiếp đẩy mấy đứa bé ra.
“Được rồi, đã mang đến cho cô mấy đứa bé, sau này cô muốn làm sao thì làm, tóm lại cô và người nhà họ Trần chúng tôi không liên quan đến nhau nữa.” Nói xong Trần Tuấn Nhân cũng rời đi ngay.
Ngàn dặm xa xôi lại đây, bây giờ anh ta cũng không muốn nói gì nữa.
“Không phải, Tuấn Nhân, Tuấn Nhân, anh nghe em giải thích....” Cố Xảo gào to về phía bóng lưng Trần Tuấn Nhân.
Nhưng Trần Tuấn Nhân cũng không liếc nhìn cô ta một cái, liền quyết tâm đi rồi.
“Cha, cha ơi, cha đừng đi, đưa Nha Nha về nhà.” Đứa con gái thứ hai nhìn Trần Tuấn Nhân rời đi, bật khóc gào lên.