Mỗi một người đàn ông đều có người hùng của riêng mình, ai không hy vọng mình có thể giống như anh hùng, ra trận g.i.ế.c giặc, bảo vệ quốc gia.
Nhưng bản thân lại không có cách nào đi được, may mắn bên cạnh vừa khéo lại có người như thế, thế là lập tức tóm lấy hỏi nhiều một chút.
Lâm Quân Trạch cũng không phụ sự kỳ vọng của các anh, trừ những chuyện cơ mật, anh chọn những chuyện có thể nói được đều kể lại cho mọi người nghe.
Mà Cố Tri Ý ngồi một bên khác bị hai anh em ôm chặt lấy, hai anh em dồn dập nói mấy lời nhớ mẹ.
Bên kia những người đàn ông nói chuyện trời đất, mấy chị em dâu bên này cũng tham gia nhiều chuyện một chút về chuyện trong nhà, chuyện trong thôn, Cố Tri Ý chỉ nghe cũng cảm thấy rất thú vị.
Không bao lâu sau, chị dâu cả và mẹ Lâm đã bưng ra ba bát mì.
"Đừng nói chuyện nữa, trước tiên ăn bát mì đã!"
Ba người Lâm Quân Trạch vừa xuống xe lửa, lại một đường ngồi xe bò về lại đây, vốn dĩ không thấy đói, nhưng ngửi thấy mùi mì thơm tỏa ra, nhất thời cũng cảm thấy bụng đã trống rỗng đến mức có thể chứa được cả một con bò.
Ba người ngồi ăn trên bàn đặt ngoài sân, bên cạnh còn có một chiếc đèn dầu đã được thắp sáng, dùng chiếc chụp đèn bao lại, tránh cho bị gió thổi tắt.
Ba người cúi đầu, há miệng ăn từng đũa mì lớn, mẹ Lâm ngồi bên cạnh nói: "Ăn nhiều một chút, ăn hết trong nồi vẫn còn, sẽ đủ no."
DTV
Mẹ Lâm nghĩ hai người đàn ông cao lớn thì bao tử cũng lớn, vì vậy khi nấu, bà đã thả vào cả một gói lớn mì.
Đương nhiên lúc thả mì vào như thế cũng làm cả mẹ Lâm và con dâu cả rất đau lòng. Mỗi bát mì là một cái trứng chần nước sôi.
Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn thấy mọi người ăn mì, tuy vừa mới ăn no, nhưng vẫn muốn ăn thêm một ít của Cố Tri Ý.
Cũng không biết có phải cảm thấy hứng thú vì có Cố Tri Ý hay vẫn là có hứng thú với những sợi mì kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-79.html.]
Cố Tri Ý biết chúng mới ăn cơm no nên không có ý định cho hai đứa ăn thêm.
Dạ dày trẻ con tương đối yếu, nếu ăn nhiều vào buổi tối sợ rằng sẽ dễ bị tích tụ. Muốn ăn, ngày mai cô sẽ trở về nhà làm tiếp cho chúng ăn.
Lượng cơm Cố Tri Ý có thể ăn được không nhiều, một bát mẹ Lâm làm cho lại rất nhiều.
Cố Tri Ý ăn một bát mì đã vô cùng no, mà Lâm Quân Trạch và Cương Tử ở trong quân đội đã quen, lượng cơm của hai người họ tương đối lớn, vì vậy lại lục tục ăn thêm hai bát, ăn hết ba bát mới no nê.
Ăn no rồi, lại ngồi nghỉ ngơi một lát, sau đó Cố Tri Ý đứng lên muốn đi về.
“Được rồi, biết các con trở về, mấy ngày trước mẹ đã dọn dẹp phòng của các con sạch sẽ rồi.” Mẹ Lâm đứng lên nói.
“Vâng, vất vả cho mẹ rồi!” Cố Tri Ý ngọt ngào cảm ơn mẹ Lâm, sau đó cầm hành lý lên chuẩn bị đi về.
Lúc này, Lâm Quốc Đống cầm đèn pin đi ra: “Để anh đưa mọi người về nhà. Bây giờ trên đường rất tối, cẩn thận lại ném mất lão tứ.” Lâm Quốc Đống nói một câu nói đùa.
Lâm Quân Trạch biết anh cả đang đùa nên lại cười nói: “Vậy làm phiền anh cả!”
Một tay anh cả giúp đỡ Cố Tri Ý cầm hành lý, một tay cầm lấy đèn pin.
Lúc này hai đứa bé rất buồn ngủ, buồn ngủ đến mức phải liên tục dụi mắt.
Hai tay Cố Tri Ý không phải lo xách hành lý, nên mỗi tay cô dắt một đứa, hai đứa được Cố Tri Ý kéo đi như hai vật không có cảm giác. Cứ như thế cả đoàn người đi thẳng về nhà.
Cương Tử vất vả dìu Lâm Quân Trạch đi. Cố Tri Ý nhìn thấy Lâm Quân Trạch như thế, cô nghĩ lúc nào đó chính mình sẽ cho anh một chiếc xe lăn, như thế thì lúc ra vào cũng tiện lợi cho anh.
Trong không gian của cô lại có xe lăn, chỉ là quá cao cấp, thiết kế không quá phù hợp ở thời đại này.