Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 787

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:25:19
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý cũng bật cười khi thấy bộ dáng nghiêm túc này của Lâm Quân Trạch.

Anh bạn, chờ đến lúc đó tự mình trông đứa nhỏ sẽ biết.

“Vợ này, hôm nay việc kinh doanh như thế nào?” Lâm Quân Trạch hỏi.

“Cũng được, lát nữa sẽ lại tính lại lợi nhuận một chút.”

“Vậy em đi tắm trước đi, để anh giúp em tính.” Lâm Quân Trạch nói xong liền cầm lấy cuốn sổ trong tay Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý biết năng lực của Lâm Quân Trạch, cho nên cũng mặc kệ, chính mình cầm quần áo chuẩn bị đi tắm rửa.

Chờ sau khi tắm rửa xong, Lâm Quân Trạch đã tính toán xong.

Vừa nhìn thấy Cố Tri Ý ra ngoài liền hưng phấn nói với Cố Tri Ý: “Vợ, hôm nay so với ngày hôm qua nhiều hơn 1000 đồng tiền.”

Nói xong còn không quên đưa ngón tay cái lên với Cố Tri Ý.

“Ừ, em tính sơ qua cũng từng đó, ngày mai chính là thứ hai, có lẽ cũng không có nhiều người như lúc trước, lợi nhuận cũng muốn giảm hơn một nửa.”

Cố Tri Ý phân tích nói.

“Không có việc gì, hiện tại những việc ở trong tiệm đã có hai chị dâu chậm rãi làm, đến lúc đó nếu không được thì chúng ta lại thuê thêm người, em đừng tự mình vất vả quá là được.”

DTV

Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi tắt đèn đi ngủ.

Ngày hôm qua vừa mới nhắc đến vấn đề diễn tập khoảng thời gian trước, ngày hôm sau đã có người đã tìm tới cửa.

Người tới không phải ai khác, chính anh trai Hồ Tư Tuệ, Hồ Tư Minh.

“Sao cậu lại tới đây?” Lâm Quân Trạch vừa mở cửa thấy là Hồ Tư Minh, có chút khó hiểu hỏi.

“Cậu được lắm, chuyện lớn như vậy lại là lặng yên không một tiếng động?”

Hồ Tư Minh vừa mở miệng chính là oán giận Lâm Quân Trạch một lúc.

“Hả? Chuyện gì?” Ban đầu Lâm Quân Trạch thật sự chưa phản ứng lại, sau đó mới nhớ tới Hồ Tư Minh đang nói đến việc gì.

“Chuyện về đào bảo?” Lâm Quân Trạch hỏi.

“Đúng vậy, tôi cũng là nghe ông lão trong nhà nói mới biết được.” Hồ Tư Minh cũng bội phục vận khí của Lâm Quân Trạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-787.html.]

Nghe ý tứ của mặt trên, chuyện này còn có khả năng ghi lại trong chiến tích.

Đương nhiên, hiện tại Lâm Quân Trạch còn ở trường học, không có khả năng khen ngợi cao điệu, nhưng đã treo tên ở mặt trên, đây là việc bao nhiêu người mong muốn cũng cầu không được?

“Cũng chưa đâu vào đâu cả, cũng không biết mặt trên an bài ra sao.” Lâm Quân Trạch buông hai tay, tỏ ra chính mình cũng rất bất đắc dĩ.

“Được rồi, mặt trên còn có thể bạc đãi cậu sao?” Hồ Tư Minh liếc nhìn Lâm Quân Trạch một cái.

“Đúng rồi, mấy đứa nhóc nhà cậu đâu rồi? Lúc trước trăng tròn gặp qua một lần, bây giờ có lẽ đều lớn rồi phải không?”

Hồ Tư Minh nhớ tới bọn nhỏ nhà Lâm Quân Trạch, trong lòng cũng có chút lửa nóng.

“Đã 6 tháng rồi, lúc này sợ lạnh nên ở trong phòng đâu, muốn tôi mang cậu đi xem một chút không?” Lâm Quân Trạch nói liền mang Hồ Tư Minh đi sang một căn phòng khác.

Nơi này chủ yếu dành cho Hà Thúy và hai đứa nhỏ.

Lúc này đi vào vừa lúc nhìn thấy Hà Thúy đang chơi đùa với hai đứa nhỏ.

“Chị dâu. Đây là đồng học của em. Đây là chị dâu Hà Thúy, phụ trách giúp tôi chăm sóc hai đứa nhỏ.”

“Chào cậu.” Hà Thủy gật đầu với Hồ Tư Minh.

“Chào chị dâu Hà.” Sau khi Hồ Tư Minh chào hỏi với Hà Thúy, mới nhìn về hai đứa nhỏ trên giường.

“Ai nha, Đoàn Đoàn nhà cậu đã lớn như vậy rồi?” Hồ Tư Minh thật sự rất kinh ngạc.

Lúc trước xem Đoàn Đoàn và Viên Viên liền biết hai đứa nhỏ này khẳng định lớn lên không tệ, nhưng không ngờ tới sau này lại thay đổi nhiều như vậy.

Đặc biệt là Đoàn Đoàn, với đôi mắt to tròn như quả nho, tràn ngập tò mò nhìn người.

Quá làm người hiếm lạ.

“Đoàn Đoàn, còn nhớ rõ chú không? Chú ôm con được không??” Hồ Tư Minh vừa nói vừa đi lên cẩn thận muốn bế Đoàn Đoàn.

Đoàn Đoàn nhìn Hồ Tư Minh thật lâu, sau đó mới biểu lộ ra vẻ mặt cố mà làm cho Hồ Tư Minh ôm.

Hồ Tư Minh thật sự cũng không nghĩ tới Đoàn Đoàn sẽ không sợ chính mình. Anh ấy đi lên ôm lấy Đoàn Đoàn.

“Ai nha, đừng nói, thật sự rất nặng.” Hồ Tư Minh thuận miệng cảm thán một câu.

Ai biết lại bị Đoàn Đoàn bất mãn chụp một chút.

Loading...