Sau đó nhờ Hà Thúy nhìn bọn nhỏ, còn anh lại đi đưa cơm cho Cố Tri Ý và những người khác.
Đại Bảo thấy Lâm Quân Trạch muốn đi trong tiệm, cậu bé vội vàng ăn cơm xong liền chuẩn bị đi theo Lâm Quân Trạch.
“Ba ba, ba ba. đơi con với.” Nhi Bảo vẫn còn nhớ rõ những gì nói với Cố Tri Ý vào buổi sáng là buổi trưa sẽ đưa cơm cho cô.
Cho nên cũng muốn cùng đi, cuối cùng, ba anh em đi theo Lâm Quân Trạch cùng nhau đi đưa cơm.
Đoàn Đoàn và Viên Viên không có Cố Tri Ý cho b.ú sữa, cũng chỉ có thể tạm chấp nhận uống sữa bò.
Khi đến trong tiệm, khách hàng ở đây gần như đã đi hết.
Lâm Quân Trạch để cho bọn họ đi ăn cơm trước, còn anh hỗ trợ tiếp đón khách hàng.
Cố Tri Ý nhìn bộ dáng nghiêm túc của Lâm Quân Trạch liền cảm thấy buồn cười.
“Cũng không biết chúng ta đang kinh doanh cửa hàng gì đâu? Anh cứ nghiêm túc như vậy. lỡ như doa khách thì phải làm sao?”
Bị Cố Tri Ý nói như vậy, Lâm Quân Trạch có chút xấu hổ sờ vào mặt chính mình.
“Nghiêm túc đến vậy sao?” Lâm Quân Trạch cũng bất đắc dĩ nha!
Bản thân anh đã rất cố gắng để khống chế, nhưng thật sự rất khó kiểm soát thứ gọi là khí tràng.
“Được rồi, em và chị dầu bọn họ ăn trước, anh lại xem thêm lúc nữa, lát nữa sẽ để chị dâu thay anh.”
Cố Tri Ý nói xong liền bắt đầu thúc giục mọi người đi ăn cơm.
Sau một ngày bận rộn, Cố Tri Ý hôm nay đã tính toán các khoản rõ ràng sớm hơn.
Sau đó gọi mấy người đến đây.
“Nào, chị dâu cả, chị dâu ba, đây là khoản trích phần trăm mấy ngày qua, các chị cầm trước, chờ đến sau này công việc kinh doanh ổn định, tiền trích phần trăm sẽ phát cùng với tiền lương”
Cố Tri Ý vừa nói vừa đếm số tiền trong tay, sau đó chia cho Trương Lực và hại người chị dâu.
“Ai nha, không cần không cần, đến lúc đó phát cũng giống nhau.” Vương Quế Chi có chút ngại ngùng nói.
“Chị dậu à, cầm đi, đây đều là các ngươi nên được, hai ngày qua đã vất vả nhiều rồi.”
“Còn tốt, không sao đâu.” Vương Quế Chi cười nói
Sau đó mấy người cũng nhận lấy số tiền trích phần trăm Cố Tri Ý đưa cho.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-786.html.]
Chưa kể, số tiền trong tay cũng không hề nhẹ.
Cố Tri Ý chính là muốn loại hiệu quả này.
Nếu mọi người nhìn thấy tiền trước, sau này làm việc không phải hăng hái hơn sao?
Đây cũng coi như là một loại khích lệ!
Bởi vì ngày mai còn phải đi học, cho nên hôm nay Cố Tri Ý cũng không ở lâu trong tiệm, cô đi về trước.
Tiếp theo sửa sang lại công việc rồi giao cho Trương Lực bọn họ.
Mọi người vừa mới cầm tiền, cho nên hiện tại cũng có thể nói là tràn đầy nhiệt tình!
Khi Cố Tri Ý về đến nhà, mấy đứa nhỏ vẫn đang đọc sách, còn Đoàn Đoàn và Viên Viên đã ngủ rồi.
“Vợ à, vất vả cho em. Nào, uống nước đi.” Lâm Quân Trạch nhìn thấy Cố Trị Ý trở về, vội vàng đi lên.
“Bọn nhỏ đều ngủ rồi sao?” Cố Trị Ý hỏi.
“Ừ, ngủ rồi, mệt mỏi không?” Sau khi Lâm Quân Trạch đỡ Cố Tri Ý ngồi xuống, rót cho coi một chén nước, sau đó tiến lên mát xa cho Cố Tri Ý.
DTV
“Đúng rồi. trường học bên anh đã có tin tức chưa?” Cố Tri Ý đột nhiên nhớ tới bài diễn tập của Lâm Quân Trạch lúc trước.
Kể từ sau khi Lâm Quân Trạch giải thích, sau đó mặt trên giống như không có động tĩnh.
“Còn không có, chẳng qua anh đoán có lẽ là nhanh thôi.” Lâm Quân Trạch tự tin nói.
“Vậy là tốt rồi.”
“Ừm, còn muốn cảm ơn cô vợ hiền huệ của anh, giúp anh bày mưu tính kế.” Lâm Quân Trạch vừa nói vừa tiến lên hôn Cố Tri Ý.
“Anh chỉ biết nói ngọt.” Cố Tri Ý tức giận liếc mắt nhìn anh một cái.
“Không phải đâu, lời anh nói đều là thật. Nhưng mà vợ này, anh chỉ sợ sau khi học xong, phải về bên tỉnh Liêu bên kia, đến lúc đó bên này chỉ còn có mình em. Anh cũng không giúp được em..
Nói lên việc này, Lâm Quân Trạch luôn cảm thấy áy náy.
“Nếu như anh được ở Bắc Kinh thì sao?” Cố Tri Ý vô tình nói một câu.
Lâm Quân Trạch hiển nhiên dừng lại một lúc, nói: “Nếu như ở tại Bắc Kinh, có thời gian anh sẽ trở về giúp em trông bọn nhỏ.”
“Lời này chính là anh nói ha, đến lúc đó anh đừng than mệt.”
“Không thể nào, trông con gái của mình sao có thể mệt được? Cho dù mệt cũng là gánh nặng ngọt ngào, phải không?”