Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 783

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:25:12
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Này một công đôi việc, người làm mẹ như Cố Tri Ý không thể không khen ba người một câu.

Vẫn luôn bận rộn mãi cho tới giờ cơm vẫn còn có một số người lục tục tới xem quần áo. Nhưng mà người tới giờ này đều sang bên cạnh nghỉ ngơi một lúc.

Cố Tri Ý trực tiếp đặt cơm ở gần đó sau đó mấy người lên gác mái ăn. Sau đó Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch đi xuống tầng 1 tiếp đón khách trước.

Chờ đến khi bọn Hồ Tư Tuệ cơm nước xong mới xuống dưới thay cho hai người Cố Tri Ý đi lên ăn cơm. Đại Bảo nhìn Cố Tri Ý bận việc từ sáng sớm nên lúc này cô đi lên, Cố Tri Ý thì ăn cơm còn Đại Bảo tiến tới gần giúp Cố Tri Ý đ.ấ.m bóp vai.

“Mẹ vất vả rồi.”

Đúng là Cố Tri Ý không hề nghĩ tới Đại Bảo sẽ làm vậy, dù sao từ sau khi lớn lên thì tính cách của Đại Bảo lại càng ngày càng trầm ổn.

Lúc này Cố Tri Ý vô cùng kích động cho nên hôn một cái lên mặt Đại Bảo.

“Không vất vả, cảm ơn Đại Bảo nhà chúng ta.”

Đại Bảo cũng bị hành động của Cố Tri Ý làm cho ngây ngốc tại chỗ. Cậu có chút ngượng ngùng thấp giọng nói: “Không, không cần khách khí.”

Xác thật Đại Bảo lớn hơn một chút cũng rất ít khi thân cận với Cố Tri Ý nữa, còn thằng nhóc Nhị Bảo kia thì lại thường xuyên dính Cố Tri Ý.

Nhị Bảo nhìn thấy Cố Tri Ý hôn anh trai mình thì cũng tiến lên biểu đạt sự quan tâm của chính mình với mẹ

“Mẹ ơi, mẹ vất vả rồi ạ!” Nói lại bóp chân cho Cố Tri Ý, Tam Bảo thấy vậy thì cũng học theo.

Tay nhỏ nhẹ nhàng đ.ấ.m bóp một bên khác cho Cố Tri Ý.

Đây đúng là cảnh trình diễn màn con cái hiếu thuận của Trung Quốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-783.html.]

“Ừm, mấy đứa đ.ấ.m như vậy mẹ cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều lắm.” Cố Tri Ý khoa trương nói.

“Đúng vậy sao? Mẹ ơi, nắm tay của chúng con có ma lực?” Tam Bảo vẫy vẫy bàn tay nhỏ của mình, kiêu ngạo nói..

“Ừ, có ma lực!”

“Trời ơi, Tiểu Ý, mấy nhóc này nhà cô thật sự quá ngoan, tôi cũng muốn ôm hết về nhà nuôi.” Ngô Cát Vi ngồi một bên trêu đùa nói.

“Khó mà làm được.” Cố Tri Ý ôm lấy mấy đứa nhóc như đang bao che cho con, dáng vẻ như sợ bị người ta trộm mất.

Tam Bảo cũng tán đồng gật gật đầu: “Đúng vậy, dì Vi Vi, không được, chúng cháu đều là bảo bối của mẹ cho nên không thể về nhà với dì được đâu!”

DTV

“Ha ha ha ha ha ha ~” Câu nói non nới ngây thơ trẻ con của Tam Bảo chọc cho mấy người lớn ngồi xung quanh bật cười to.

Giữa trưa mọi người cũng không hề nghỉ ngơi mà ngồi một hồi sau đó tới hai giờ chiều lại bắt đầu làm tiếp. Trừ bỏ Hà Thúy ở lại chăm sóc cho hai đứa nhỏ thì mấy người Cố Tri Ý đều ở dưới tầng dưới bận việc hết. Mấy đứa nhóc chờ tới buổi tối sau khi cơm nước xong cũng mơ màng sắp ngủ.

Cố Tri Ý vẫn luôn vội vàng tới tám giờ tối mới tiễn đi người khách cuối cùng. Kế tiếp chính là tính toán chút doanh thu buôn bán ngày hôm nay.

Cố Tri Ý đã để bọn Hồ Tư Tuệ đi về trước hết rồi. Gọi xe ba bánh cho hai người về trước, buổi tối chỉ còn có Hà Thúy Trương Lực và mấy đứa nhỏ ở lại.

Lúc này Hà Thúy vừa mới dỗ hai đứa nhóc con ngủ xong còn Cố Tri Ý thì đang kiểm kê giấy tờ. Còn Trương Lực thì phụ trách bổ sung hàng hóa đã hết, móc vào móc rồi treo lên giá.

Bên này Lâm Quân Trạch cũng giúp đỡ, hai người đàn ông cũng chỉ phụ trách lấy quàn áo ra, muốn treo như thế nào vẫn là để Cố Tri Ý tới làm. Cố Tri Ý viết viết trên vở một chút sau đó thì đếm thử một chút. Cái số lượng này vẫn khiến Cố Tri Ý vẫn có chút kinh ngạc.

“Vợ ơi, được nhiều hay ít?” Lâm Quân Trạch nhìn dáng vẻ này của Cố Tri Ý là biết khẳng định không hề ít chút nào cả.

Chuyện buôn bán hôm nay anh cũng cố ý quan sát một lát, mỗi một người đi vào ít nhất cũng sẽ mua một bộ. Một bộ tính khoảng hai mươi khối, mà nhiều người thì khẳng định không ít tiền.

“Nếu như em không tính toán sai thì tổng cộng là một vạn 3525 khối.”

Loading...