Chỉ là gọi mấy người thợ đến lắp vào. Mọi người vốn dĩ còn cho rằng là thứ này thì có là gì, nhưng chờ đến khi mở ra , vừa nhìn thấy là một mặt kính lớn thì không khỏi tò mò.
“Cái này không phải chính là tấm kính lớn ở cao ốc bách hóa bên kia sao?”
“Đúng vậy. Nhưng tôi thấy cái này còn sáng sủa hơn cái ở bách hóa bên kia.” Có người khen ngợi.
“Em gái à, các người muốn làm gì? Một mặt kính lớn thế này?” Những người buôn bán xung quanh đó cũng không khỏi tò mò hỏi.
Lâm Quân Trạch đang lắp ráp, Cố Tri Ý thì đứng trò chuyện với những người xung quanh.
Cố Trị Ý rất bình tĩnh mà nói rằng mặt kính này chính là một người bạn ở nước ngoài của mình tìm giúp. Mấy người xung quanh nghe thấy thì gật gù, rồi tự suy nghĩ trong đầu mình.
Đồ từ nước ngoài về chắc chắn là rất đắt, người dân bình thường làm sao mua được thứ này.
Cho nên mọi người càng muốn ở lại chỗ này, đơn giản chính là tò mò muốn xem náo nhiệt mà thôi.
Bởi vì đây là mặt kính từ bên trong không gian. nên việc lắp đặt tương đối đơn giản.
Lâm Quân Trạch tạo một đường rãnh phía dưới, sau đó lại dùng thêm nhựa cao su từ trong không gian cho dính chặt vào là trong.
Công nhân ở phía dưới đỡ lấy, còn Lâm Quân Trạch ở phía trên điều chỉnh.
Sau nửa giờ thì mặt kính này cũng được gắn vào.
Tuy nhiên vì sợ trong quá trình lắp ráp, mặt kính sẽ bị làm cho hỏng mất nên đã dán một lớp bảo vệ trên bề mặt.
Tất cả mọi người đều la hét đòi nhanh chóng xé lớp màng bảo vệ ở trên, nhưng Cố Tri Ý thì không chịu.
Cô muốn để đến ngày khai trương mới lột lớp bảo vệ này ra.
Mọi người xung quanh thấy đã không còn náo nhiệt nữa nên bắt đầu trở về chỗ của mình.
Bên này, Lâm Quân Trạch và mấy người thợ xem xét chỗ nào cần đập thì đập ra, cỗ nào cần trét xi măng thì trét vào.
Trước đó mấy ngày, Lâm Quân Trạch đã đi mua mạch điện và đã chuẩn bị xong mọi thứ.
Trên cơ bản, điều Cố Tri Ý quan tâm chỉ mỗi việc thiết kế mà thôi.
Thêm vào đó là quần áo sẽ bày bán trong cửa hàng, kiểu dáng của quần áo cũng phải được nâng cấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-776.html.]
Hồ Tư Tuệ nhìn thấy Cố Tri Ỹ cả ngày đều loay hoay mà không thấy người nên trêu chọc cô: “Bà chủ Cố, phú quý thì chớ quên bọn tớ nha!”
“Lại bắt đầu trêu chọc tớ phải không?”
“Được rồi, không đùa cậu nữa. Cậu đừng mệt mỏi quá sức! Cậu xem gần đây đã tiều tụy đi không ít rồi kìa.” Hồ Tư Tuệ nghiêm túc nói.
“Vậy sao?” Cố Tri Ý sờ tay lên mặt mình. Cũng còn tốt đó chứ?
“Có!” Ngô Cát Vi ngồi bên cạnh cũng nhịn không được mà nói.
“Tiểu Ý, cậu đừng để bản thân quá mệt mỏi như vậy! Thỉnh thoảng vẫn nên buông lỏng chút ít!”
DTV
“Biết rồi, tớ về trước đây. Hai đứa nhóc ở nhà còn đang chờ tớ.”
Cố Tri Ý nói xong thì vội vàng rời đi.
Hai người họ nhìn Cố Tri Ý cứ như một con quay mà loay hoay mãi thì cũng rất bất đắc dĩ.
Bên này, Cố Tri Ý vừa về đến nhà là cho hai đứa bé b.ú sữa.
Hai chị em đã được hai tháng rồi, mỗi người đều giống như thế.
Lúc nằm trên giường còn cố gắng ngóc đầu dây.
Cố Tri Ý ôm Đoàn Đoàn lên thì nghe thấy cô bé lập tức a a lên án.
“A, mẹ về trễ rồi đúng không? Đoàn Đoàn của chúng ta có ý kiến sao?”
Ai ngờ Cố Tri Ý vừa dứt lời thì Đoàn Đoàn đã khẽ gật đầu mà tán thành, làm cho Cố Trị Ý buồn cười, còn Hà Thúy ở bên cạnh cũng cười nói: “Em không biết đâu, hai chị em đã ngóng trông em cả ngày đấy.”
Nghe Hà Thúy nói như vậy thì trong lòng Cố Tri Ý cảm thấy rất hổ thẹn, đúng là gần đây cô rất bận rộn nên không để ý quá nhiều đến hai đứa nhỏ.
“Vậy sau này mẹ sẽ cố gắng về sớm với hai đứa nhé!”
Cố Tri Ý cọ xát vào chiếc mũi của Đoàn Đoàn.
“A!” Đoàn Đoàn lại biểu thị rất đồng ý.
Thật ra thì cô bé cũng muốn Cố Tri Ý cứ thả cô bé vào trong không gian, tuy Đoàn Đoàn chỉ là một đứa bé sơ sinh, nhưng như thế cũng không ngăn cản được lòng ham chơi của cô bé.