Lâm Quốc Bình vừa nói xong thì kể lại toàn bộ quá trình cho mẹ Lâm nghe.
Mẹ Lâm nghe xong còn phải quay sang khẽ gật đầu với cha Lâm.
DTV
“Ông già này, vẫn là ông khá lắm!”
Cha Lâm biểu thị: Hừ, đối phó với loại người này chẳng có chút áp lực nào.
Hôm nay đã mệt mỏi một ngày, mà đêm nay lại có hai người mẹ chồng nàng dâu Lâm Tú Trân đến nhà nên mấy đứa nhỏ không được lấy quần áo ra thử, cũng chỉ có thể đợi đến ngày mai.
Thế là mọi người dọn dẹp một lúc sau thì đi ngủ.
Trong khoảng thời gian này, Cố Tri Ý không đi học thì cũng chỉ chạy đến cửa hàng bên phố mới kia.
Trước đó cô còn lo Lâm Quân Trạch phải đi sớm nên Cố Tri Ý đã nhanh chóng làm cho xong bản thiết kế cho cửa hàng. Còn về việc phải sửa sang lại như thế nào thì vừa khéo Lâm Quân Trạch đang ở đây, mọi chuyện đều giao cho anh cả.
Chỉ là Cố Tri Ý còn nghĩ đến một cái tủ kính giống cửa hàng bách hóa. cô muốn làm một cái tủ trưng bày bằng kính.
Cố Tri Ý đã bảo Lâm Quân Trạch tìm hiểu loại tủ này, chỉ là ở Bắc Kinh này, những thứ bằng kính này vẫn hơi khó đặt...
Vì vậy Cố Tri Ý không khỏi nghĩ đến bên trong hệ thống không gian của mình.
Hệ thống này chỉ có thể mua được, vậy với một mặt kính thì không phải đã đơn giản đi rồi sao?
Đến tối, Cố Tri Ý lập tức nói chuyện này với Lâm Quân Trạch.
Cô giải thích mình có thể lấy được kính nhưng chỉ không nghĩ ra được lý do hợp lý cho sự xuất hiện của nó
Lâm Quân Trạch suy nghĩ một hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý để Cố Tri Ý lấy kính từ trong không gian ra.
Đây cũng là lần đầu tiên Lâm Quân Trạch có thể cảm nhận được không gian của Cố Tri Ý có bao nhiêu năng lực.
Thế là tủ kính của cửa hàng đã được giải quyết.
Vậy vấn đề kế tiếp chính là vàng thỏi. Cố Tri Ý nói trước kia mình đã góp nhặt được không ít vàng thỏi, dựa theo hiểu biết của cô thì những thứ thế này đều sẽ bị tịch thu.
Cũng xem như là vì quốc gia mà góp chút sức vậy.
Lâm Quân Trạch cũng cho rằng chỉ là một ít nên anh không để ý nói: “Vợ à, những thứ đó, em cứ giữ lại là được rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-774.html.]
Lâm Quân Trạch rất rõ ràng, dù quốc gia có nghèo nhưng cũng không thiếu chút tiền đó.
Thế là Cố Tri Ý không nói thêm gì mà chỉ trực tiếp kéo tay Lâm Quân Trạch dẫn anh vào không gian.
Lâm Quân Trạch lập tức cảm thấy mắt mình hoa lên, bản thân anh đang bước vào một nơi xa lạ.
Chờ cho đến khi đã nhìn thấy tất cả mọi thứ trong này thì nhịn không được phải hít vài ngụm khí lạnh.
“Thế nào? Có phải cảm thấy hối hận đã không nói sớm với anh?” Cố Tri Ý đứng một bên, khoanh tay, chế nhạo nói.
Trước đó cô đã muốn nói với Lâm Quân Trạch, thậm chí cô còn muốn dẫn anh vào trong này, chỉ là Lâm Quân Trạch luôn làm ra dáng vẻ anh biết hết mọi chuyện, em không cần nói gì cả.
Cố Tri Ý nghĩ đến lại cảm thấy buồn cười.
Mà Lâm Quân Trạch đúng là đang hối hận.
Ai có thể nghĩ đến, vợ của mình còn có một bảo tàng to lớn thế này.
Nhìn thấy biểu lộ của Lâm Quân Trạch thì Cố Tri Ý cũng biết được nên cô không tiếp tục trêu chọc anh nữa.
Thế là cô lại kéo anh đến một bên khác, trước kia ở đây chính là nhà kho, nhưng sau đó tất cả đồ đạc đã bị Cố Tri Ý xuất ra sạch sẽ.
Cô thu dọn, sắp xếp lại những thứ còn lại. còn có cả tiền bạc từ đời trước còn chưa kịp tiêu xài.
Cố Tri Ý mở từng chiếc rương gỗ ra, khi Lâm Quân Trạch nhìn thấy tất cả những vật nằm bên trong thì biểu cảm trên mặt anh đã không còn từ nào để hình dung được nữa.
“Cái này?”
Lâm Quân Trạch thật sự không ngờ vợ của mình đã thu gom được biết bao nhiêu món đồ tốt thế này.
“Lần này tin em chưa?” Cố Trị Ý giả vờ tức giận.
Lâm Quân Trạch gật đầu.
“Vậy bây giờ còn thấy thiếu hay không thiếu một ít tiền này của em?”
Nhưng Cố Tri Ý còn chưa quên, vừa rồi người nào đó đã xem thường mình.
“Thiếu!”
“Nếu đã thiếu, vậy chúng ta làm sao làm để số tiền này được đưa ra ngoài cho hợp lý đây?” Cố Tri Ý lại ném vấn đề ngược lại cho Lâm Quân Trạch.