Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 773

Cập nhật lúc: 2024-12-22 20:41:19
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì vậy nếu không có ý chiếm tiện nghi thì sẽ không chọn thời gian này mà đến nhà.

“Ôi, Hải Anh à, mọi người vừa ăn tối xong sao?” Giọng nói lớn thế này, người còn chưa thấy mặt đâu mà tiếng nói đã đến trước.

Me Lâm vừa nghe thấy tiếng nói này đã biết là người nào rồi.

Bà không khỏi liếc mắt, nói thầm. Mũi chó của người này cũng rất thính mà.

“Đúng vậy, cả nhà mới vừa ăn xong. Tú Trân, sao bà rảnh rỗi mà đến đây thế này?” Mẹ Lâm giả vờ như không biết được suy nghĩ của bà ta.

“Còn không phải nghe nói bà từ Bắc Kinh trở về rồi sao? Tôi đến thăm bà một chút. Bà nói xem lần này bà đi cũng có hai ba tháng còn gì, bà không biết...” Vừa nói vừa bắt đầu lôi kéo mẹ Lâm kể hết từ đông sang tây.

Trong thôn con trai nhà ai lại xảy ra chuyện gì đó, đến gà nhà ai đẻ trứng bị người ta trộm, bà ta chỉ ước có thể kể hết với mẹ Lâm.

Sau đó thì bắt đầu không còn kiên nhẫn được nữa.

Có lẽ là vì nhìn thấy mẹ Lâm cũng hết kiên nhẫn rồi nên Lâm Tú Trân bắt đầu chuyển đến đề tài chính.

“Hải Anh à, bà đi Bắc Kinh trở về có mang theo đồ gì tốt trở về không? Cho chúng tôi xem với!” Lâm Tú Trân còn dẫn theo con dâu của mình đến, lúc này cô ta nghe mẹ chồng nhà mình đã nhắc đến nên nhanh chóng hòa theo một câu.

“Đúng vậy ạ, thím Hải Anh, có thứ gì tốt thì cho mẹ chồng nàng dâu cháu được mở mang tầm mắt với ạ!”

Mẹ Lâm đúng là không còn gì để nói. Hai người này là ai vậy? Để cho các người mở rộng tầm mắt sao? Mặt mũi có bao lớn chứ?

Nếu phải nói thì đúng là không phải người cùng một nhà thì không vào chung cửa. Hai người này đúng là cùng một loại mặt hàng, vô cùng thích chiếm tiện nghi của người khác.

“Ha ha, vậy thì hai người đến thật sự không khéo rồi, tôi đây chuẩn bị đi tắm, nếu không thì hôm nào rồi lại đến!” Mẹ Lâm đến Bắc Kinh một chuyến thì cảm thấy thái độ hiện tại của mình đã vô cùng khách sáo rồi.

Đây là do Cố Tri Ý vẫn thường hay nói, không được để bản thân thường xuyên bị tức giận, phải bình tâm, vui vẻ, nếu không sẽ dễ dàng bị cái bệnh gì đó.

Đến lúc đó có nhiều tiền cũng không chữa được. Lúc đó mẹ Lâm nghe nói thì đã ghi tạc trong lòng.

Còn không phải sao? Cho nên lúc này nói chuyện với người ta đã không còn kịch liệt như trước kia nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-773.html.]

“Không sao, không sao. Chúng tôi có thể tự mình...” Suýt nữa Lâm Tú Trân đã nói thành tự bà tạ đến mở đồ ra.

“Được rồi, các người ngồi uỗng trà đi, tôi phải đi tắm, ngồi xe lửa mấy ngày nay, cả người đều rã rời rồi.” Mẹ Lâm đứng lên phủi mông, đi thẳng vào nhà lấy quần áo đi tắm.

Bên ngoài Lâm Thúy Vân gọi.

“Thím ơi, vậy thím vẫn ngồi đây uống trà hay là?” Ý tứ đuổi người của Lâm Thúy Vân quả thật quá rõ ràng.

“Vậy chúng tôi ngồi uống trà vậy!” Mẹ chồng nàng dâu đều mày dày mày dạn mà ở lại.

Mẹ Lâm đi rồi, không phải còn có cha Lâm kia sao?

Chỉ là cha Lâm thì tương đối khó nói chuyện, hỏi cái gì, ông trả lời mỗi cái đó.

“Bí thư Lâm, đi Bắc Kinh chơi vui không?”

“Ừm, có khi vui, có khi không.” Lúc này năng lực nói như không nói của cha Lâm đã được lên sàn.

“Ha ha, thật sao? Vậy mọi người ở Bắc Kinh đã đi chơi ở đâu rồi?”

DTV

“Thì chơi ngay tại Bắc Kinh.”

“Đúng rồi, vợ lão tứ lại sinh đôi nữa à, ông nói xem có nuôi nổi không?” Lúc này, Lâm Tú Trân bắt đầu kiếm chuyện mà nói.

“Ừm, dù sao cũng không đến nỗi bị đói.”

Cha Lâm vẫn như thế, thỉnh thoảng lại uống một ngụm trà.

Lúc mẹ Lâm tắm rửa xong đi ra thì hai mẹ con đã không cam lòng mà quay về nhà rồi.

Mẹ Lâm đi ra không thấy người, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Bà nhịn không được mà phải nói vài câu phi nhổ với cha Lâm: “Ông nói xem, mẹ chồng nàng dâu bà ta muốn làm gì vậy? Làm sao mà mắt nhìn cũng độc đáo như thế chứ? Đúng rồi, làm sao mọi người đuổi hai mẹ con bà ta về được vậy?”

Lâm Quốc Bình ngồi một bên nghe mẹ Lâm hỏi thì không nhịn được mà phì cười, anh trả lời với mẹ Lâm: “Mẹ còn không biết năng lực có thể làm người ta tức c.h.ế.t của cha hay sao?”

Loading...