Đặc biệt là con gái nhà Lâm Quốc Đống, năm nay cô bé đã mười ba tuổi, những cô bé nông thôn đều hiểu chuyện từ rất sớm, lúc này nghe kể chuyện Bắc Kinh thnì trong lòng cô bé lại càng nghĩ về Bắc Kinh.
Có thể nói rằng những đứa bé ở đây, trong lòng chúng đều hướng đến Bắc Kinh cả.
Cha Lâm cũng muốn dựa vào đó để cổ vũ cho mấy đứa cháu nôi.
“Các cháu à, phải cố gắng học hành, đến lúc đó các cháu cũng sẽ giống như thím tư, cũng có thrể đến Bắc Kinh bên kia, lúc đó, đến Bắc Kinh cũng giống như ăn cơm bữa.”
“Ông, chúng cháu nhất định sẽ cố gắng ạ.” Mấy đứa nhỏ đều kiên định nói.
“Được, vậy ông nội sẽ đợi xem nhé!” Cha Lâm cũng cười, ngược lại ông không đặt áp lực quá lớn cho mấy đứa nhỏ.
Tương lai của đứa nhỏ có thể đi đến đâu, thì vẫn phải xem vào số phận của chúng nữa.
“Vợ lão tam à, cũng sắp sinh rồi đúng không? Mấy ngày nay con nhớ chuẩn bị trước mấy thứ đồ dùng này nọ cho kỹ càng trước khi sinh nhé! Đúng rồi, vợ lão tứ gửi cho con sữa bột từ Bắc Kinh đó, con cầm lấy!” Mẹ Lâm nói xong thì lấy ra hai hộp sữa bột rồi đưa cho Lâm Thúy Vân.
“Ôi, Tiểu Ý có lòng quá!” Hiển nhiên Lâm Thúy Vân cũng không ngờ Cố Tri Ý sẽ nhớ đến mình nên nhất thời chị có cảm giác được yêu thích mà bất ngờ.
“Cái này thì có là gì đâu, quần áo cho trẻ con cũng có nữa đây này, chờ cho cơm nước buổi tối xong xuôi thì tất cả mọi người đi thử quần áo xem thế nào.” Mẹ Lâm không để ý nói.
Đúng là Cố Tri Ý rất có lòng, ở xa như vậy nhưng khi mấy người mẹ Lâm trở về thì đều chuẩn bị cho mấy đứa bé một bộ quần áo cả.
Cũng xem như đây là chút tấm lòng của thím tư.
“Đúng rồi, mẹ, Tiểu Ý và mấy đứa bé thế nào rồi ạ?” Vương Anh quan tâm hỏi thăm.
Lúc Cố Tri Ý sinh, Lâm Quân Trạch cũng đã phát điện tín báo tin về bên này, xem như có thông báo cho mọi người trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-772.html.]
Mà mọi người biết được thai này của Cố Tri Ý cũng là song thai thì vô cùng bất ngờ.
Thoáng một cái gái trai đều có cả. Không ít người trong thôn đã vô cùng hâm mộ.
“Vẫn rất tốt. Lúc đó chúng ta đã chăm sóc cho hai chị em đến đầy tháng mới trở về, chẳng qua mọi người phải vội vàng trở về, sau này lão tứ sẽ gửi ảnh về, đến lúc đó các con nhìn xem.”
Hai đứa bé đúng là rất tốt, nhìn dáng vẻ nhỏ bé kia khiến nhiều người yêu thích không thôi.
Mẹ Lâm nhắc đến Đoàn Đoàn và Viên Viên nhà Cố Tri Ý thì về mặt hiện lên vẻ yêu thương. Lúc Cố Tri Ý ở cữ thì bà và Lưu Ngọc Lan đã chăm sóc hai đứa bé nên có biết bao cảm tình với chúng. Nên lúc này, khi vừa nhắc đến hai đứa bé thì bà kể mà không ngừng lại được.
DTV
Lý Hồng Hà và Vương Anh làm xong cơm tối bày lên bàn, tuy vịt nướng không nhiều nhưng hương vị rất ngon, với mấy đứa bé mà nói, hương vị kia đúng là ngon nhất.
“Bà nội, cái này ăn ngon quá!” Hai mắt Lâm Hạo Ca sáng lấp lánh nói.
“Các cháu ăn ngon thì ăn nhiều hơn đi!” Mẹ Lâm nhìn thấy dáng vẻ hưởng thụ của mấy đứa bé thì trong lòng rất vui.
“Cha mẹ, hai người cũng ăn đi ạ, không cần để phần cho mấy đứa bé đâu ạ!” Lâm Quốc Đống nhìn thấy cha Lâm và mẹ Lâm không động đũa thì không khỏi phải nhắc.
“Ôi, chúng ta ăn ở Bắc Kinh đến ngán rồi, đều để lại cho mấy đứa nhỏ đi!” Cha Lâm không để ý nói.
Lúc ở Bắc Kinh đúng là ăn không ít món ngon, bây giờ về đến nhà đột nhiên lại cảm thấy cơm rau dưa cũng không tệ.
Mọi người cơm nước xong xuôi thì ngồi trong nhà hỏng mát, lúc này lại không ít người thân đến nhà.
Chỉ là trong số những người đến cửa này có bao nhiêu người có lòng muốn đến chiếm tiện nghi.
Dù sao họ cũng biết Lâm gia mới trở về, lúc này khó tránh khỏi phải thu xếp hành lý, nên đến nhà vào giờ này nhìn người ta xếp đồ đạc, vậy đến cùng thì người ta cho hay không cho?
Thế này ít nhiều gì cũng khiến người ta ngại ngùng.