Chờ tắm rửa xong rồi, mọi người ngồi ở trong nhà nghỉ ngơi, Lưu Ngọc Lan mới lấy ra từng cái từng cái một những đồ vật mang về từ Bắc Kinh.
Đồ vật Cố Tri Ý chuẩn bị cho hai nhà giống y như nhau, chỉ là Lâm gia bên kia trẻ con nhiều, cho nên Cố Tri Ý chuẩn bị cũng tương đối nhiều một chút.
Lưu Ngọc Lan ngược lại cũng không có ý kiến gì. Mấy cái này mang về được thật sự cũng không dễ dàng.
Bên này con cái không nhiều lắm, vẫn luôn nói với Cố Tri Ý là không cần phải mang về nhiều đồ vật như vậy, ai mà biết Cố Tri Ý hoàn toàn không nghe.
DTV
Mấy đứa nhỏ nhìn thấy có nhiều đồ ăn ngon như vậy, rõ ràng là buổi tối vừa mới ăn no, nhưng mà vẫn có cảm giác nước miếng nhịn không được mà muốn chảy ra ngoài.
Ngoại trừ kẹo ra còn có một ít những thứ không biết là thứ gì, mấy người đều tò mò muốn chết, đuổi theo Lưu Ngọc Lan hỏi một phen.
“Đây chính là vịt nướng Bắc Kinh đó, nghe cô của mấy đứa nói, là cái này có thể giữ được tận một tháng, hiện tại cho các con ăn một chút, phần còn lại sáng mai sẽ nấu với cháo cho các con ăn.” Lưu Ngọc Lan nói xong liền bắt đầu xé mở túi, chia cho mấy đứa nhỏ mỗi đứa một chút.
Cái vịt nướng này là Cố Tri Ý lấy ra từ trong không gian, bởi vì đã xử lý qua giai đoạn giữ tươi, cho nên bây giờ mới có thể để lâu như vậy.
Trước khi quay về Cố Tri Ý cố ý dặn dò mấy người già bạn họ, cái vịt nướng này không thể giữ quá lâu được, sau khi ngồi xe lửa về đến nhà rồi cũng nên ăn luôn, để quá lâu rất dễ hư.
Cho nên bây giờ Lưu Ngọc Lan mới hào phóng như vậy, nếu không, thì thứ này bà cũng có thể giữ lại đến tết rồi mới ăn.
Cố Tri Ý cũng biết là sẽ như thế, cho nên mới cố ý dặn dò, phải nhanh chóng ăn hết.
Cho nên bây giờ, Lưu Ngọc Lan cũng không định giữ lại, cho mấy người mỗi người ăn một chút cho đỡ thèm, phần còn lại thì bảo Vương Quế Chi cất đi, sáng mai có thể ăn.
Lại nói đến Lâm gia bên này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-770.html.]
Lâm Quốc Đống vừa mới chở mấy người cha Lâm đến cửa thôn, liền có không ít người thấy được.
Còn có người biết hôm nay Lâm Quốc Đống sẽ đi đón cha Lâm, cho nên lúc này vừa vặn chạng vạng, đều vừa mới tan tầm cả, liền đúng lúc chào hỏi bọn họ luôn.
Mọi người nhìn cha Lâm mẹ Lâm đã ở trong thành phố một hai tháng, sự thay đổi chắc chắn là sẽ có.
Nói cho cùng thì ở dưới nông thôn này cả ngày đều phải ra ruộng, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, sắc mặt không thể nào trắng nõn hồng hào cho nổi.
Bây giờ mới đi đến Bắc Kinh được mấy tháng, sắc mặt của hai người họ đã tốt lên không ít.
“Ai nha, lão Lâm này, ông xem hai vợ chồng ông vừa mới đi đến Bắc Kinh được vài tháng, mà đám người chúng tôi đã sắp không nhận ra nữa rồi.”
Đây là của lời một ông bạn già ngày thường tương đối thân mật với cha Lâm nói.
Xung quanh cũng có không ít người phụ họa theo.
“Còn không phải vậy sao, bây giờ nhìn đã rất giống người thành phố rồi đó!”
“Xem ra hai người đi đến Bắc Kinh chơi rất không tồi, mấy ngày trước còn nói với Quốc Đống nhà ông, có phải là đã chơi vui đến mức không muốn về rồi hay không.” Chú Trụ Tử đứng ở một bên trêu chọc.
“Nếu giống như các ông nói, đúng thật không trở lại, có khác nào lão nông dân xuống đất bào thổ.” Cha Lâm ngược lại cũng không ngại, Lâm Quốc Đống dừng xe lại tán gẫu với người ta vài câu.
“Không nói chuyện với mọi người nữa, nếu mọi người có rảnh thì đến nhà uống trà nha, chúng tôi đi về trước đây.” Nói cho cùng thì bây giờ sắc trời cũng không còn sớm.
Mọi người tan tầm cũng chuẩn bị về nhà ăn cơm.
“Vậy được, vậy được.” Mọi người đều vui vẻ mà nhìn theo người của Lâm gia rời đi.