Lại nói đến Triều thị bên này, mấy người già xuống khỏi xe lửa liền được Lâm Quốc Đống đi đón.
Nhưng mà Lâm Quốc Đống đã chờ đợi ở bên ngoài một hồi lâu, nhìn những người khác đã đi gần hết rồi, mới nhìn thấy mấy người cha Lâm đi ra ngoài.
“Cha mẹ, chú thím.”
Lâm Quốc Đống nhìn người cuối cùng đã đi ra ngoài này, vội vẫy vẫy tay.
“Ai, là ở bên này sao.”
Cha Lâm phụ cũng lên tiếng nói, chỉ là những đồ vật trong tay thật sự có chút nhiều, cũng không có tay không rảnh rỗi để vẫy lại.
Lâm Quốc Đống thấy thế vội đi lên giúp đỡ.
“Cha mẹ, sao lại mang theo nhiều đồ vật như vậy ạ?”
“Ài, còn không phải là vì nhà thẳng tư hay sao, cứ sợ chúng ta trở về mang không đủ đồ ăn, liên tục nhét đồ vào cho chúng ta.” Mẹ Lâm không nhịn được cười mà phun tào.
“Hắc hắc, cha mẹ, các chú thím, mọi người ở Bắc Kinh chơi có vui vẻ không?” Lâm Quốc Đống cười hỏi.
“Đó là đương nhiên.” Lưu Ngọc Lan cười nói.
“Được rồi, trở về rồi nói tiếp, lên xe trước đi.” Cha Lâm nói xong liền muốn cầm lấy hành lý, nhưng mà lại bị Lâm Quốc Đống giành trước.
“Tới tới tới, mọi người cứ để đó thôi, con làm là được rồi.” Nói xong Lâm Quốc Đống liền khiêng cái túi lớn nhất lên, sau đó trợ thủ đắc lực lại xách lên.
“Đi thôi.”
Vẫn là cái phương tiện cũ.
Xe bò!
Nhưng mà lần này Lâm Quốc Đống lại đưa hai người Cố Khôn trở về trước.
Chờ cửa thôn Cố gia rồi, rất nhiều người trong thôn đều nhìn thấy bao lớn bao nhỏ của Cố gia.
Nhìn dáng vẻ này chắc là đi Bắc Kinh trải qua những ngày lành tháng tốt rồi.
“Đại đội trưởng Cố, các người đã trở về từ Bắc Kinh rồi đấy à?” Đây là người đang làm việc trên mặt đất kêu to vọng tới.
Những người khác không nhịn được cũng buông đồ vật xuống trong tay xuống, đồng thời nhìn qua đây.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-768.html.]
“Đúng vậy, đại đội trưởng, Bắc Kinh kia chơi có vui không?”
“Ai nha, cậu đừng nói, còn chơi khá vui nữa đấy.”
Cố Khôn cũng là vẻ mặt vui vẻ mà đáp lại.
“Được rồi, chúng tôi đi về trước, buổi tối mọi người có rảnh thì tới trong nhà ngồi chơi nhé.”
Nói cho cùng thì vẫn còn có một nhà thông gia ở đây nữa, Cố Khôn cũng không tán gẫu với bọn họ quá lâu.
“Ai, được được được.” Các thôn dân sau khi đáp ứng xong, cũng bắt đầu làm việc. Nhưng mà vẫn sẽ bắt đầu thảo luận một chút chuyện bát quái của Cố gia.
Nói cho cùng thì con gái con rể đều có tiền đồ như vậy, đều đi tới Bắc Kinh bên kia đi học.
Còn mang theo cả nhà thông gia cùng đi hưởng phúc.
Tuy rằng đã nói là tới xem cháu, nhưng mà xem cháu ở thành phố lớn cùng với xem cháu ở nông thôn như bọn họ có thể giống nhau được hay sao?
Xe ngừng lại ở trước cửa Cố gia. Mấy đứa nhỏ nghe thấy âm thanh đều chạy ra. Còn có cả vợ của Cố Tử Mộc, Vương Quế Chi cũng ra ngoài.
Bởi vì lúc trước gửi điện báo Cố Tri Ý báo quay về, Lâm Quốc Đống nhận được cũng nói với Cố gia bên này một tiếng. Cho nên Vương Quế Chi thật ra một chút cũng không kinh ngạc.
“Cha mẹ, các chú thím, mọi người đã về rồi. Tới, mau vào trong này uống chén nước.” Vương Quế Chi nhiệt tình tiếp đón.
“Không được, không được, thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng tôi vẫn nên trở về sớm một chút thì hơn.” Cha Lâm cười cự tuyệt.
“Được rồi, uống chén nước cũng không làm chậm trễ bao nhiêu thời gian, ông không mệt Quốc Đống cũng mệt mỏi.” Cố Khôn sau khi dọn xong hành lý của mình và Lưu Ngọc Lan xuống dưới, bắt đầu kéo lấy mấy người cùng vào nhà.
“Ai, được được được, tôi nói ông người này cũng thật là ......” Cha Lâm bất đắc dĩ nói.
Hai người này ở chung hai tháng, mối quan hệ cũng thân thiết lên không ít.
Cho nên cũng thường xuyên dỗi lẫn nhau.
Mấy người vào nhà cũng thật sự chỉ uống lên chén nước mà thôi, nói cho cùng thì cũng đã nửa buổi chiều rồi, không thể tiếp tục trì hoãn thêm nữa.
“Được, vậy mọi người chậm một chút, tôi cũng không giữ mọi người ở lại thêm nữa.” Cố Khôn đứng lên tiễn mấy người Lâm gia đi.
Người của Lâm gia đi rồi, mấy người Cố gia mới bắt đầu hỏi những chuyện trước kia.
“Cha mẹ, hai người đi Bắc Kinh chơi thế nào?”
“Ông nội, bà nội, có phải là ở Bắc Kinh chơi rất vui hay không ạ?” Mấy đứa nhỏ cũng gấp không chờ nổi mà hỏi.