Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 767

Cập nhật lúc: 2024-12-22 20:40:40
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó hỏi Lâm Quân Trạch, là đụng vào chỗ nào rồi?

“Ôi, tự mình không thành thật, cái chân đá phải trúng phần rìa ngoài của cái bàn một chút.”

“Ai nha hoá ra là như thế này sao. Đoàn Đoàn, chúng ta cùng đánh nó.” Cố Tri Ý bên này vội vàng dời đi lực chú ý của Đoàn Đoàn.

Đoàn Đoàn thật ra một lát sau cũng không còn đau đớn như vậy nữa, chỉ là khóc cũng đã khóc rồi, cho nên vẫn phải diễn cho tròn vai.

Sau đó nhìn thấy Cố Tri Ý giống như mẹ Viện Trưởng của mình lúc trước, bản thân té ngã sẽ lập tức quay ra đi trách cái sàn nhà, nói là muốn đánh sàn nhà.

Không biết làm sao, Đoàn Đoàn lại đột nhiên nín khóc mà cười.

Lâm Quân Trạch lúc này mới nhẹ nhõm mà thở ra một hơi.

Quả nhiên vẫn là vợ nhà mình có tay nghề dỗ dành trẻ nhỏ.

Tiếng khóc của Đoàn Đoàn bên này vừa dừng lại, Viên Viên bên kia cũng liền ngừng lại luôn.

Hai đứa nhỏ, chỉ cần có một đứa khóc, một đứa khác cũng sẽ cùng gào theo, cái giọng nói kia thật sự là đứng ở đầu hẻm cũng có thể nghe thấy được.

Đoàn Đoàn khóc xong còn nấc cụt thêm chút nữa, Cố Tri Ý nhẹ nhàng vỗ vỗ giúp cho vài cái.

DTV

Đoàn Đoàn có lẽ là ngượng ngùng hay là đói bụng gì đó, rúc vào trong lòng n.g.ự.c của Cố Tri Ý một phen.

Lâm Quân Trạch thấy Đoàn Đoàn bên này không khóc nữa, liền bế Viên Viên đang nằm ở một bên lên.

Thằng nhóc này nói thế nào thì cũng là con trai ruột thịt, sao có thể nặng bên này nhẹ bên kia được?

“Ngoan, một lát nữa mẹ sẽ tới cho con ăn.” Lâm Quân Trạch cứng đơ mà dỗ dành thằng bé.

Con gái mà dỗ dành như thế thì còn được, bên đây con trai cũng dỗ dành như vậy khiến Lâm Quân Trạch lại cứ cảm thấy có chút biệt nữu.

Sau khi bận bịu suốt một hồi, hai đứa nhỏ mới ăn uống no đủ rồi nằm xuống nghỉ ngơi.

Hồ Tư Tuệ và Ngô Cát Vi cũng biết Cố Tri Ý ở bên trong đó cho con b.ú sữa, cho nên vẫn lựa chọn lảng tránh một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-767.html.]

Cứ thế mà chơi với đám nhóc Nhị Bảo ở trong sân.

Nhưng Nhị Bảo lại không thể tập trung được.

Hồ Tư Tuệ dứt khoát chộp lấy nhóc, để nhóc làm bài tập.

Vì thế, Nhị Bảo đối diện với áp lực nên chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo.

Gặp phải vấn đề mình không biết còn có thể hỏi sinh viên tài cao Hồ Tư Tuệ này một chút.

Chờ đến lúc Cố Tri Ý bận bịu xong thì đã là chuyện của nửa giờ sau.

Cũng may, thời điểm hai người Hồ Tư Tuệ đi vào, Đoàn Đoàn vẫn còn chưa chìm vào giấc ngủ.

Hai người trêu đùa đứa trẻ một hồi xong rồi mới cảm thấy mỹ mãn mà rời đi.

Trên đường trở về, Hồ Tư Tuệ còn khen hai đứa nhỏ Đoàn Đoàn và Viên Viên ngoan ngoãn một phen.

Ngô Cát Vi không nhịn được cũng nghĩ đến đứa con của mình đang ở dưới quê.

“Vi Vi, còn cậu thì sao? Có suy xét một chút về chuyện đón con sang bên này thử không?” Hồ Tư Tuệ thấy cô ấy như vậy liền biết ngay là cô ấy đang suy nghĩ cái gì. Cho nên mới nhịn không được nói như thế.

Ngô Cát Vi lập tức lắc lắc đầu, nói: “Phí sinh hoạt ở Bắc Kinh quá cao, hơn nữa trong nhà tớ làm nông, đến lúc vị kia nhà tớ tới đây rồi cũng không biết là nên làm cái gì?”

Tuy là bây giờ cũng có một bộ phận rất ít những người dân đã bắt đầu tự buôn bán, nhưng mà Ngô Cát Vi cũng biết nguy hiểm trong đó là rất lớn.

Đi đến nhà máy quốc doanh để làm lại càng thêm không có khả năng, trong xưởng cơ bản đều là một cái củ cải một cái hố, vị kia nhà mình chỉ là một người dân ngoại lai đến đây, sao có thể có cơ hội tiến vào được?

“Vậy là không được rồi, nhưng mà tớ thấy những người giàu của bây giờ đều bắt đầu từ việc buôn bán, cậu xem vị kia nhà cậu có tài nghệ gì không, có lẽ cũng có thể làm chút việc gì đó.” Hồ Tư Tuệ nêu lền ví dụ.

“Đến lúc đó lại tính đi, chắc tốt nghiệp xong thì tớ cũng sẽ về làm việc ở quê thôi.”

Nói cho cùng thì Ngộ Cát Vi cũng không có cảm giác gì với Bắc Kinh cả, còn sau này, nghe nói đến lúc sắp xếp việc làm cũng sẽ sắp xếp đến nơi số hộ khẩu ghi bên kia.

“Được rồi.” Hồ Tư Tuệ cũng không tiếp tục khuyên thêm nữa.

Hai người cứ thế đi về phía trước.

Loading...