Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 766

Cập nhật lúc: 2024-12-22 20:40:38
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đúng vậy, có hai cô gái xinh đẹp thay tôi quảng cáo đâu, xem ra khi nào đó tôi phải mời các ngươi ăn bữa cơm mới được.”

“Không phải sao?” Hồ Tư Tuệ ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiêu ngạo.

“Đi thôi, lát nữa nên đi học.” Nói xong hai người nắm tay nhau đi vào lớp.

Tuy nhiên, Cố Tri Ý đã xem qua chương trình học hôm nay, ghi chép cũng có thể làm sau, cho nên cô liền thiết kế bản vẽ ở trên giấy.

Hồ Tư Tuệ vốn dĩ đang nghiêm túc nghe giảng bài, ánh mắt bỗng nhiên lướt qua Cố Tri Ý đang viết vẽ thứ gì đó, cô tò mò nhìn thoáng qua. Phát hiện chính mình xem không hiểu nó.

Thừa dịp giáo viên đi ra ngoài, nhẹ nhàng chạm vào Cố Tri Ý một chút.

“Tiểu Ý, cậu đang vẽ gì vậy? Nhà của cậu sao?” Hồ Tư Tuệ chủ yếu nhìn những thứ ngăn nắp, liền biết không phải chuyên ngành của bọn họ.

“Cửa hàng của tôi. Sau này lại nói với cậu.”

Hồ Tư Tuệ kinh ngạc che lại miệng mình.

Nghe một chút, cô đều nghe được cái gì thế này?

Cửa hàng của Cố Trị Ý?

Có một cái tứ hợp viện còn không đủ, bây giờ lại đến cửa hàng?

DTV

Được chứ? Có lẽ Hồ Tư Tuệ không hiểu thế giới của những kẻ có tiền.

Lúc này giáo viên cũng đã trở lại, Hồ Tư Tuệ chỉ có thể nghiêm túc nghe giảng bài.

Cô ấy biết sau này Cố Tri Ý khẳng định sẽ tìm mình mượn vở ghi chép.

Bản thân mình đang mang gánh nặng rất lớn.

Chờ đến khi tan học, Hồ Tư Tuệ lúc này mới hỏi Cố Tri Ý: “Cậu mua?”

Cố Tri Ý cũng không giấu diếm, liền gật đầu.

"Mua."

Ngô Cát Vi ở phía sau cũng không biết hai người này đang nói chuyện gì bí mật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-766.html.]

“Tôi nói này, hai người ở sau lưng tôi thì thầm cái gì vậy?” Giọng nói bất mãn của Ngô Cát Vi vang lên từ phía sau.

Hồ Tư Tuệ lúc này có chút chột dạ sờ cái mũi, sau đó đi đến bên tại Ngô Cát Vi nói nhỏ vài câu.

Ngô Cát Vi cũng còn tương đối bình tĩnh, cũng chỉ gật đầu, sau đó sùng bái nhìn Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý mới đến Bắc Kinh bao lâu, hiện tại cửa hàng đều đã có. Nghĩ lại, Ngô Cát Vi đều cảm thấy vô cùng hâm mộ. Rốt cuộc, hai đứa nhỏ và người đàn ông của cô ấy còn đang ở quê quán bên kia đâu.

“Được rồi, cũng không phải là chuyện lớn gì, chẳng qua các ngươi vẫn phải giữ bí mật giúp tôi nha!” Cố Tri Ý lơ đãng nói.

“Yên tâm đi, miệng chúng ta cô còn không yên tâm sao?” Hồ Tư Tuệ vỗ bộ n.g.ự.c hứa hẹn nói.

“Đúng rồi, đã lâu không gặp con gái nuôi của tôi, lát nữa tan học tôi sẽ về nhà với cô, xem con gái nuôi của tôi có phải mập lên hay không.”

Nói lên việc này, Cố Tri Ý có chút buồn cười.

“Đúng thế, một lát nữa, cậu cũng đừng ghét bỏ nó lớn lên thành con heo con.“ Đoàn Đoàn ở một vài thời điểm nào đó lại rất giống với Nhị Bảo, ăn đến là ngon.

“Vậy không được đâu.”

Mấy tiết học của buổi chiều Cố Tri Ý đều ngồi vẽ bản thiết kế của cửa hàng mặt tiền, cho nên vừa tan học Hồ Tư Tuệ liền rất tự giác mà đưa vở ghi của mình cho Cố Tri Ý cầm. Sau đó ba người kết bạn cùng nhau trở về nhà của Cố Tri Ý.

Buổi chiều chỉ có hai tiết học, về đến nơi cũng vẫn còn sớm, Cố Tri Ý cũng không cần vừa về nhà đã phải cho con ăn.

Vừa vặn ngay lúc trở về, còn chưa có tiến vào trong sân, mà đã nghe thấy tiếng khóc của Đoàn Đoàn.

Đây thật đúng là quá đinh tai nhức óc!

Cố Tri Ý thân là mẹ ruột của nhóc, rửa sạch cái tay, buông balô xuống liền nhanh chóng chạy vào trong nhà xem.

“Làm sao vậy?”

Cố Tri Ý vừa vào liền thấy Lâm Quân Trạch ôm lấy Đoàn Đoàn đang dỗ dành bé.

“Không có việc gì, vừa rồi không cẩn thận đụng vào, ai mà ngờ, dù có dỗ dành như thế nào cũng không chịu ngừng khóc.”

Người ba ruột Lâm Quân Trạch này cũng tỏ vẻ bản thân mình thực sự rất bất đắc dĩ! Đứa nhỏ này thời điểm đáng yêu đúng là rất đáng yêu, nhưng mà thời điểm khó dỗ dành, cũng thực sự rất khó dỗ dành.

“Ai ai ai, ngoan ha, Đoàn Đoàn, mẹ đây mà, không khóc ha.” Cố Tri Ý nhận lấy Đoàn Đoàn liền nhẹ giọng dỗ dành.

Loading...