Anh tìm lão Lưu mượn thước đo, ghi lại kích thước cửa hàng, chuẩn bị trở về nhìn xem Cố Tri Ý tính toán thiết kế như thế nào.
“Nào, đây chính là chìa khóa, nhưng tôi kiến nghị hai người vẫn nên đổi khóa, an toàn hơn.”
Lão Lưu cầm chìa khoá cửa hàng nói.
“Được, ông chủ Lưu này, tôi đi về trước.” Sau khi Lâm Quân Trạch đo lượng xong, cũng không ở lại đây lâu.
Dù gì thì cũng đã gần trưa, có lẽ Cố Tri Ý và bọn nhỏ đã về đến nhà.
“Được rồi, chậm một chút ha.” Lão Lưu cười ha hả tiễn đi Lâm Quân Trạch.
Vẻ mặt còn rất cao hứng.
Ai có thể nghĩ tới Lâm Quân Trạch còn có thân phận này, về sau chính mình ở khu này không phải sẽ an toàn hơn sao.
Cho dù lão Lưu có nghĩ như thế nào cũng đều cảm thấy cuộc mua bán này rất đáng giá.
DTV
Vì vậy có thể nói đôi bên đều hài lòng với căn cửa hàng này.
Khi Lâm Quân Trạch trở về, quả nhiên Cố Tri Ý đã ở nhà, lúc này mới cho hai đứa nhỏ ăn xong.
Cô đang chuẩn bị đi nấu cơm, Lâm Quân Trạch đã trở lại tất nhiên sẽ đảm nhận việc nấu nướng.
Hà Thúy cũng đã về nhà nấu cơm cho bọn nhỏ nhà chị ấy.
“Sao rồi?”
Cố Tri Ý nhìn Lâm Quân Trạch cái dạng này, cũng biết rằng mọi thứ dường như đã gần xong xuôi. Chẳng qua vẫn lắm miệng hỏi thêm một câu.
“Vợ à, anh làm việc em còn không yên tâm sao?”
Lâm Quân Trạch biểu lộ ra vẻ mặt em xem thường người đàn ông của mình.
Cố Tri Ý tức giận nhìn anh: “Được rồi, nói một chút đi?”
Đoàn Đoàn Viên Viên có Đại Bảo nhìn, Cố Tri Ý dứt khoát đi phòng bếp giúp đỡ Lâm Quân Trạch nấu cơm. Nhân tiện, cả hai nói về vấn đề của cửa hàng này.
“Mọi việc đều đã giải quyết xong, giao 7800 đồng tiền. Đúng rồi, anh có đo đạc một chút, đến lúc đó em xem thiết kế như thế nào? Cần tài liệu gì anh sẽ mua về cho em.”
Lâm Quân Trạch cười nói. Động tác trong tay cũng không ngừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-765.html.]
Hiện tại cũng coi như đã quen với những việc này, anh có thể làm việc rất gọn gàng.
“Được, nếu chiều nay có rảnh em sẽ phác hoạ bản vẽ một chút.” Cố Tri Ý cũng không ngờ tới Lâm Quân Trạch đã đo xong diện tích của cửa hàng.
Vậy chính mình có thể thử xem hiệu quả trước.
Dù sao thì đời trước cô cũng xuất thân là nhà thiết kế, việc thiết kế cửa hàng đối Cố Trị Ý là việc nhỏ.
Hơn nửa, đời trước cô cũng đã gặp qua rất nhiều đồ vật, việc muốn trang trí cửa hàng như thế nào cho đẹp, thu hút ánh mắt của người khác, Cố Tri Ý vẫn rất giỏi trong việc sử dụng chiều sâu của màu sắc.
Tuy nhiên, vẫn phải đợi đến khi thiết kế xong mới biết được hiệu quả.
Sau bữa cơm đơn giản vào buổi trưa, cả nhà nghỉ ngơi một chút, buổi chiều nên đi học đều đi học.
Cố Tri Ý có thể cảm nhận được những thay đổi rõ ràng của trường học khi cô đi trên con đường đến trường.
Cách ăn mặc của các bạn học nữ cũng có một số thay đổi, đặc biệt là sau khi trang phục của cô mới được ra mắt gần đây, Cố Tri Ý đều nhìn thấy vài bộ giống nhau trong khuôn viên trường học.
Đương nhiên, những người đụng hàng sẽ không phải không cao hứng gì đó, mà ngược lại còn rất vui vẻ, hận không thể khiến những bạn bè xung quanh thay đổi bộ quần áo này.
Thật sự là gần đây nó quá phát hỏa, cũng xem như là một biểu tượng của thời trang.
Huống chi cảm giác mỗi người mặc nó không giống nhau.
Cho nên, khi Cố Tri Ý đi dạo ở vườn trường, khó tránh khỏi cảm giác trước mắt sáng ngời.
Hồ Tư Tuệ nhìn thấy Cố Tri Ý, vội vàng ở phía sau gọi cô lại.
“Tiểu Ý, Tiểu Ý.”
“Tuệ Tuệ.” Cố Tri Ý quay đầu lại. Nhìn thấy Hồ Tự Tuệ đang chạy về phía mình.
“Nhìn cái gì vậy?” Hồ Tư Tuệ vừa rồi phát hiện Cố Tri Ý nhìn chằm chằm vào đám người đang đi lại.
“Không có gì, chỉ là nhìn quần áo trong xưởng chúng ta, có rất nhiều người mặc nó.” Cố Tri Ý cười nói.
“Đó là, có hai người mẫu sống là tôi và Vi Vi, không có lý do gì mà nó không nổi tiếng cả!” Nói tới việc này, vẻ mặt của Hồ Tư Tuệ liền kiêu ngạo.
Không nghĩ tới, bộ quần áo chính mình mặc vào lại có nhiều người đến hỏi như vậy.
Nhìn thấy nhiều người thích như vậy, Hồ Tư Tuệ cũng mừng thay cho Cố Tri Ý.