“Như vậy sao? Vậy lát nữa con cũng đừng ăn nhé, ai nha~, thật là quá đáng tiếc, còn có đùi gà cơ mà......” Cố Trị Ý vẻ mặt tiếc hận nói.
Nhi Bảo lập tức d.a.o động.
“Mẹ, mẹ là người xấu nhất.” Nói xong còn xoay lưng lại, không nói chuyện với Cố Tri Ý.
Lâm Quân Trạch nhìn không quen thói xấu của cậu bé, trực tiếp đi lên đánh một cái.
“Thằng nhóc thúi, sao con lại nói chuyện với mẹ như vậy?”
“Ba ba, tại sao ba lại sợ vợ như thế, con không chơi với hai người nữa.” Nhị Bảo đánh không lại thì chỉ có thể chạy.
Lâm Quân Trạch suýt chút nữa cầm giày lên đánh Nhị Bảo.
Đứa con trai thịt xá xíu này, sao lại nói thật như vậy chứ?
Cố Tri Ý ở một bên chế nhạo nhìn anh.
“Quả nhiên, vẫn là con trai hiểu rõ anh nhất.” Nói xong, Cố Tri Ý đi rửa tay rồi vào nhà.
Ở thật xa đã nghe được tiếng Đoàn Đoàn gọi.
Cố Tri Ý rửa sạch tay, sau đó nhanh chóng chạy vào nhà.
“Nga nga nga, Đoàn Đoàn biết mẹ tới đúng không?”
Cố Tri Ý nhận lấy Đoàn Đoàn từ trong lòng Hà Thuý, Đoàn Đoàn theo phản xạ chui vào lòng n.g.ự.c Cố Tri Ý.
Đoàn Đoàn tỏ vẻ: Con bị khống chế! Đây không phải là con!
Nhưng theo bản năng, chính mình cũng không khống chế được bản thân, ai làm chính mình vẫn là em bé đâu.
Vì vậy Hà Thúy ôm Viên Viên, Cố Tri Ý đi vào trong màn cho Đoàn Đoàn ăn sữa.
Đoàn Đoàn giống như đã đói lả, hút từng ngụm từng ngụm một.
Cố Tri Ý cũng biết, lần này chính mình đi ra ngoài có hơi lâu. Hơn nữa thời tiết hiện tại rất nóng, sữa cũng không để được lâu. Cho nên chỉ có thể uống sữa bột.
Viên Viên thì không sao, nhưng Đoàn Đoàn lại rất kén chọn.
“Nga nga nga, uống chậm một chút, đừng để bị sặc nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-764.html.]
Đoàn Đoàn nghe hiểu, nhưng vẫn không ăn chậm lại.
Uống một hồi lâu mới dừng lại, thuận tiện đánh một cái no cách.
Cố Tri Ý nhẹ nhàng vỗ giúp Đoàn Đoàn, chuẩn bị đi đổi sang Viên Viên, ai ngờ Đoàn Đoàn lại dính chặt.
“Được rồi, em trai còn muốn uống đó.” Cố Tri Ý tức giận đánh m.ô.n.g Đoàn Đoàn một chút.
Lúc này cô nhóc mới ngoan ngoãn buông ra Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý cho hai đứa nhỏ ăn xong, để cho Hà Thúy đi về trước.
DTV
“Chị dâu vất vả rồi, hôm nay chị đi về trước đi, trong nhà hiện tại có Lão Lâm, cũng không vội lắm đâu ạ.”
“Được, vậy chị đi về trước nhé.” Hà Thúy nói xong liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Chẳng qua trước khi đi Lâm Quân Trạch có đưa một ít đồ ăn cho Hà Thúy mang về.
Cũng không thể từ chối nên Hà Thúy chỉ có thể nhận lấy, tính toán trở về nhìn rau xanh trong vườn, xem có thứ gì có thể mang đưa cho Cố Tri Ý một ít.
Trong lòng Hà Thúy cũng không cảm thấy thoải mái khi luôn chịu ân huệ của người khác, cho nên hiện tại nhà mình có chút rau dưa gì, hoặc là đồ ướp thì sẽ mang đến cho Cố Tri Ý một ít.
Tuy rằng không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng cũng xem như có tới có lui.
Cố Tri Ý cũng cảm thấy Hà Thúy không phải loại người thích chiếm tiện nghi, rau dưa nhà cô cũng có, nhưng có tâm đưa đến cho chính mình. Cố Tri Ý vẫn rất vừa lòng.
Cũng cảm thấy Hà Thúy là người có thể đi lại nhiều hơn.
Ngày hôm sau, Cố Tri Ý mang theo hai đứa nhỏ đi học, trong nhà liền giao cho Hà Thúy, còn Lâm Quân Trạch lại mang theo nhiệm vụ Cố Tri Ý giao cho ra ngoài.
Nói chuyện giá cả với ông chủ bên kia, cũng hạ thấp giá xuống ở mức 7800 đồng tiền.
Lâm Quân Trạch là người tham gia quân ngũ, không nghĩ tới anh vừa ra tay đã làm lão Lưu cam tâm tình nguyện nhượng bộ.
Cũng không biết Lâm Quân Trạch thuyết phục lão Lưu như thế nào, dù sao bản thân lão Lưu tỏ ra rất vui vẻ.
Hai người tay chân lanh lẹ, cục quản lý bất động sản vừa mở cửa thì họ đã đi đến làm xong thủ tục.
Hiện tại, cửa hàng mặt tiền này đã thuộc về Cố Tri Ý.
Chỉ là sau này còn muốn trang hoàng ra sao cũng là một chuyện khiến người đau đầu.
Chẳng qua Lâm Quân Trạch suy nghĩ, vợ anh hẳn là đã có sẵn ý tưởng.