Anh trả hai mao tiền xong rồi đi ra với Cố Tri Ý, hai người bắt đầu đi dạo xung quanh.
Bên này ngoại trừ một rạp chiếu phim mới xây dựng cách đây vài năm thì chỉ có thư viện hoang phế trưnớc đây cũng bắt đầu hoạt động trở lại.
Hôm nay vừa là cuối tuần nên có không ít đứa bé đã đến đây đọc sách.
Cố Tri Ý nhìn vào nơi đó, chỉ tay nói: “Lần sau có thể dẫn mấy anh em Đại Bảo đến đây đọc sách một lần.”
“Đúng là không tệ, cũng tránh cho Nhị Bảo chạy nhảy quậy phá cả ngày.” Người cha Lâm Quân Trạch ghét bỏ nói.
Hai người họ đi dạo một hồi,r nhìn thấy mấy cửa hàng mặt tiền đều trống không, hai người tìm đến một ông chủ bán mì gần đó hỏi thăm.
“Các người muốn thuê sao?” Ông chủ kia nhìn thoáng qua hai người họ.
“Hai người muốn làm cái gì?” Ông chủ này chủ yếu là đang sợ hai người họ cũng muốn mở tiệm mì, nếu vậy không phải chính là đến cướp chén cơm với ông ấy hay sao?
“Ông chủ, chúng tôi muốn mở cửa hàng bán quần áo.” Cố Tri Ý vội vàng giải thích nói.
Nghe người ta nói bán quần áo nên vẻ thù địch đã không lớn như vậy nữa. Sắc mặt ông ấy dịu xuống, vừa cười vừa nói: “Cửa hàng bán quần áo sao? Vậy hai người đợi một lát, tôi đi gọi người giúp hai người.”
Nói xong thì đi ra ngoài gọi người.
Cố Tri Ý liếc nhìn Lâm Quân Trạch một cái, hai người cũng không nói gì, chỉ cảm thấy buồn cười.
Không bao lâu sau thì ông chủ tiệm mì đã dẫn theo một người đến, vóc dáng cũng cao lớn, dưới nách còn đang kẹ, lấy một chiếc cặp công văn. Dáng vẻ này rất có hơi thở đặc biệt trong thời đại những năm 80 này.
“Đồng chí, xin chào hai người! Ha người muốn tìm cửa hàng sao?” Người nói chuyện mang khẩu âm của Bắc Kinh, khi nói chuyện cũng rất lễ độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-762.html.]
“Xin chào, tôi họ Cố. Tôi muốn tham quan một chút.”
“Được được được, mời các đồng chí đi bên này.” Nói xong, người đàn ông kia đã dẫn đường cho Cố Trị Ý ra ngoài.
“Hai người muốn xem cửa hàng ở đâu? Tôi đều có chìa khóa cả.” Vừa nói lại vừa lắc một chùm chìa khóa bên hông.
“À, đúng rồi. Tôi xin tự giới thiệu một chút, tôi họ Lưu, mọi người cứ gọi tôi lão Lưu là được.
Cố Tri Ý khẽ gật đầu, cô chỉ vào một cửa hàng ở đầu phố.
“Ông chủ Lưu, dẫn chúng tôi đến xem gian đó đi!”
“Ánh mắt này của em gái đúng là không tệ!” Lão Lưu dựng ngón tay cái lên với Cố Tri Ý.
Nói xong thì dẫn hai người họ đến đó xem, vừa đi vừa giới thiệu cho Cố Trị Ý nghe.
Vị trí này đúng là không tệ, đây là nơi tương đối nhiều người thượng lưu.
Cửa hàng hiện tại vẫn đang duy trì cách trang trí của cửa hàng trước kia, đoán chừng đã lâu rồi không có người ở nên trông có vẻ hơi cũ kỹ.
DTV
“Hì hì, thật sự không giấu diếm, nơi này chính là sản nghiệp mới trả lại cho nhà chúng tôi, trước kia cũng từng buôn bán vải vóc. Nhưng em gái đừng lo, nơi này của chúng tôi, nếu cô buôn bán đồ ăn thì tôi không thể nói gì. Nhưng nghe lão Trương bán mì nói, hai người dự định làm nơi buôn bán quần áo đúng không? Vậy thì chắc chắn là không kém.”
Cố Tri Ý cũng không để ý đến ông chủ đang ra sức chào hàng, tự cô sẽ xem xét trước.
Cửa hàng này có thiết kế không thành vấn đề.
Phía trên còn có một tầng lầu, có thể dùng làm nơi cho người ta nghỉ ngơi, lúc này cửa hàng còn hơi cũ kỹ, đến lúc đó cô cũng có thể sửa lại.