Mấy người họ hàn huyện một hồi, cảm ơn cũng đã cảm ơn xong. Giữa trưa Cố Tri Ý còn muốn giữ họ lại trong nhà ăn cơm, nhưng Ngô Anh Tử rất không yên tâm đứa bé đang ở nhà nên không ở lại được.
Tiễn hai vợ chồng Ngô Anh Tử đi rồi, Cố Tri Ý lại thở dài một hơi.
DTV
Tóm lại bây giờ cũng đã ôm được đứa bé trở về. Nếu không thì không biết cuộc sống sau này của Ngô Anh Tử sẽ như thế nào.
Có đôi khi lại thần kỳ như vậy đó, một đứa bé lại có sức lực lớn như thế, có thể làm cho cả nhà lo lắng.
Cố Tri Ý rất vui mừng thay cho hai người họ.
Chờ đến khi đã tiễn hai người họ đi rồi, Đại Bảo mới đến gần Cố Tri Ý, không hiểu hỏi: “Mẹ, con của dì lúc nãy thế nào rồi ạ?”
Cố Tri Ý thấy lúc này cũng là một cơ hội tốt, vừa vặn có thể nhân cơ hội này mà phổ cập một ít kiến thức khoa học cho mấy đứa bé.
Tuy trước đó Cố Tri Ý đã nói không ít.
“Lần trước, mẹ đã đến bệnh viện để sinh em trai và em gái, kế bên giường của mẹ có một dì kia đã bị người ta trộm đổi con trai của dì đó đi...” Cố Tri Ý vừa nói xong một câu thì dáng vẻ Nhi Bảo đã ngạc nhiên đến ngây người.
“Vậy bây giờ con của dì đó đang ở đâu?”
Cố Tri Ý liếc nhìn Nhị Bảo, Nhị Bảo hiểu ý ngậm miệng lại, chờ cho Cố Tri Ý nói hết.
“Bây giờ, con của dì đó đã được tìm về, hôm nay người ta đến đây chính là để nói lời cảm ơn cha của các con.”
“Oa! Cha đúng là anh hùng mà, đúng không ạ?” Hai mắt Tam Bảo sáng ngời, hỏi.
Cố Tri Ý gật đầu, cười nói: “Đúng vậy, cha là anh hùng!”
Cố Tri Ý nói xong thì cả ba anh em đều sùng bái quay sang nhìn Lâm Quân Trạch. Làm người cha như Lâm Quân Trạch hơi ngại ngùng.
“Cha, sau này con nhất định sẽ giống như cha, con cũng sẽ là anh hùng.” Nhị Bảo vô cùng trịnh trọng nói.
Đại Bảo và Tam Bảo cũng gật đầu theo.
“Được rồi. Bây giờ các con học cho giỏi vào, sau này thì giống như cha mình vậy.” Lâm Quân Trạch sờ vào đầu mấy đứa bé, khích lệ nói.
Sau khi ăn cơm trưa xong, nghỉ ngơi một hồi, Cố Tri Ý mới để mấy đứa bé ở lại trong nhà, cô theo Lâm Quân Trạch chạy xe đạp ra bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-761.html.]
“Vợ à, chúng ta đi đâu?” Tài xế Lâm Quân Trạch quay đầu lại hỏi Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý sờ cằm, suy nghĩ rồi nói: “Trước hết, chúng ta dạo một vòng quanh đây đi!”
Lâm Quân Trạch chạy chiếc xe đạp trên đường phố phồn hoa của Bắc Kinh.
Lúc này Cố Tri Ý chủ yếu chỉ muốn đi nhìn xem ở đâu có cửa hàng mặt tiền thích hợp.
“Vợ à, em chú ý nhìn nhé, nếu thấy chỗ nào thích hợp thì chúng ta cứ đặt trước.” Lâm Quân Trạch cũng biết ý định của Cố Tri Ý, anh vừa chạy xe vừa nói.
“Ừm, biết rồi.”
Đúng là Cố Trị Ý cũng đang tìm kiếm, ở nơi này vào đời sau cũng chỉ được xem như thuộc vòng bốn vòng năm mà thôi. Cố Tri Ý vẫn nghĩ đến vòng bên trong kia hơn.
Nhưng lúc này khiến Cố Tri Ý nghĩ đến nơi mà người Bắc Kinh trước kia hay nói đến, đó là Tây Đơn.
Vị trí đó vào lúc này mà nói cũng được xem như một nơi phồn hoa.
Dù sao mảnh đất đó đến thập niên 90 vẫn được xem nằm trong vòng thương nghiệp nổi tiếng ở Bắc Kinh này.
Rất nhiều người còn nhớ chuyện Bắc Kinh từ xưa thì họ đều lựa chọn sang bên đó.
Vì vậy Cố Tri Ý cũng có ý nghĩ muốn đặt cửa hàng ở bên đó.
“Chúng ta đến Tây Đơn xem thử đi!” Cố Tri Ý vỗ vào bả vai của Lâm Quân Trạch nói.
“Đến ngay!”
Lâm Quân Trạch chạy xe đạp chở Cố Tri Ý đến Tây Đơn. Vừa đến nơi này thì không khí náo nhiệt đã lập tức ập vào mặt.
Lâm Quân Trạch chạy xe, còn Cố Tri Ý vẫn nhìn ngó xung quanh.
Đường phố bên này đúng là rất phồn hoa.
Cố Tri Ý xuống xe, Lâm Quân Trạch tìm kiếm một nơi để dựng xe.
Bên này có một khu vực chuyên môn để giữ xe đạp, bây giờ đang là mùa hè, có một người đội nón rơm đi thu phí, trên lưng vác theo một cái bao đi thu phí ở khu vực giữ xe này.
Lâm Quân Trạch chạy xe vào, dựng xe cẩn thận, khóa xe lại thì người thu phí đã bước đến rồi.