Lúc này, đứa bé đang dần dần quen thuộc, đã đỡ hơn chút ít nên mới có thời gian mà đến cảm ơn một tiếng.
Hôm qua vừa khéo chị ta có đến cục để tìm hiểu, không ngờ lại dụng phải Lâm Quân Trạch mới biết được đây là do cả nhà Lâm Quân Trạch tốt bụng giúp đỡ.
Ngô Anh Tử còn nhớ rõ, lúc đó chính Cố Tri Ý đã thức tỉnh chị ta. Vì vậy trong lòng chị ta vẫn còn nhớ rất kỹ.
Hôm nay mới chính thức tìm đến nhà chân thành cảm ơn một tiếng.
Cố Tri Ý không quá ngạc nhiên khi Ngô Anh Tử tìm đến nhà, dù sao thì bình thường khi một người nào đó biết được ai đó đã giúp đỡ mình, thì việc tìm đến nhà cảm ơn là đương nhiên.
“Chị Ngô, mọi người đến rồi à.”
Hôm nay vừa khéo Cố Tri Ý lại ở nhà nên cô cũng đón tiếp họ vào nhà.
“Ô, em gái Cố, hôm nay chúng tôi cố tình đến đây cảm ơn hai người.”
Cố Tri Ý nhìn thấy người đi qua lại trong hẻm nhỏ thì không muốn đứng bên ngoài nói chuyện thế này, vì vậy cô đã mời họ vào nhà trước.
“Nào nào nào, chúng ta vào nhà rồi nói.”
“Ôi, được được được.”
Sau khi vào nhà, Cố Trị Ý rót cho hai người họ ly nước, sau đó mới bắt đầu nói đến chủ đề hôm nay.
“Em gái Cố à, lúc ở bệnh viện may mắn mà có em, sau đó nghe nói chồng của em còn giúp ngoài tìm kiếm đứa nhỏ. Chúng tôi thật sự không biết nói cảm ơn thế nào.”
Ngô Anh Tử nhắc đến chuyện này thì nước mắt đã bắt đầu không kìm chế được. Hơn một tháng nay chỉ có người làm mẹ là chị ta mới biết được có bao nhiêu gian nan.
Mỗi ngày đều lấy nước mắt rửa mặt, chỉ mong muốn tìm kiếm con của mình trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-760.html.]
“Chị dâu, chuyện qua rồi, chuyện qua rồi. Sau này, đứa bé chắc chắn sẽ có phúc.” Cố Tri Ý vội vàng đưa khăn tay cho Ngô Anh Tử, vừa an ủi.
Chồng của chị ta ngồi bên cạnh cũng muốn an ủi nhưng lại có vẻ ngây ngốc, không biết phải làm gì.
“Không phải đứa bé đã trở về rồi sao? Đừng khóc nữa!” Chồng của chị ta cũng chỉ có thể nói vài câu an ủi cứng ngắc như vậy.
Cảm xúc của Ngô Anh Tử đã dịu đi chút ít. Sau đó chị ta cũng tự cảm thấy không nên mất hứng như vậy nên dừng lại một hồi mới lên tiếng.
“Đúng đúng đúng. Em xem chị này, nhắc đến chuyện ấy thì lại không kìm được. Đúng rồi, đây là chồng chị, Lý Kiến Thành. Hôm nay, chúng tôi đến đây đặc biệt để cảm ơn hai người. Đây là chút lòng thành của chúng tôi, mong hai người nhận cho.”
Ngô Anh Tử nói xong thì người đàn ông Lý Kiến Thành cũng đặt hết đồ đạc trên tay mình lên bàn.
“Tấm lòng nho nhỏ này không biểu đạt hết được sự kính trọng của chúng tôi. Lần này có thể tìm được con trai tôi trở về, chúng tôi thật sự vô cùng cảm ơn mọi người đã ra tay giúp đỡ khi đó.”
“Anh Lý, chị dâu, đừng khách sáo như vậy, lão Lâm nhà tôi là quân nhân, anh ấy nhìn thấy mấy chuyện thế này còn có thể khoanh tay đứng nhìn hay sao? Nên đây chỉ là tiện tay mà thôi, hai người không cần khách sáo như vậy.”
“Ôi, em hãy nhận lấy đi! Em nhận lấy thì trong lòng chúng tôi mới dễ chịu. Mấy ngày nay, đứa nhỏ ở nhà đã dần dần quen thuộc rồi, chờ đứa bé lớn hơn chút ít, chúng tôi lại đứa nó đến đây cho mọi người gặp.”
Đúng là Ngô Anh Tử rất thật lòng cảm ơn, chị ta chỉ nghĩ sau này sẽ đưa đứa nhỏ đến cho Cố Tri Ý nhìn, hai nhà cũng có thể qua lại chút ít.
“Việc này hóa ra rất tốt, nhưng cũng không cần phải vội vàng, chờ cho đến khi đứa bé đỡ hơn, chúng ta lại gặp cũng không muộn.” Cố Tri Ý phụ họa nói.
Cố Tri Ý cũng có thể hiểu được suy nghĩ của Ngô Anh Tử, vì vậy cô cũng mong đứa bé được nuôi bên cạnh mẹ một khoảng thời gian đã rồi nói sau.
“Đúng. Tóm lại bây giờ vẫn còn quá nhỏ, cũng không nhớ được chuyện gì, ở bên cạnh chăm sóc một thời gian cho quen thuộc thì tốt hơn.”
Nói ra thì Ngô Anh Tử cũng được xem như trong họa có phúc.
DTV
Vừa khéo lúc này, Hà Thúy lại ôm Đoàn Đoàn ra ngoài. Ngô Anh Tử nhìn thấy Đoàn Đoàn được nuôi đến tròn tròn trắng trắng thì hết lời khen ngợi Cố Tri Ý biết nuôi con. Tiện đó cũng hỏi thăm những điều cần lưu ý khi nuôi con của Cố Tri Ý.
Nhưng Cố Tri Ý có cái gì có thể nói chứ Vẫn là đứa bé tự mình lớn đó thôi.