Lâm Quân Trạch quay lại nhìn thoáng qua Đoàn Đoàn và Viên Viên, hai đứa bé vẫn chưa tè ra ướt quần nên trước hết, anh để cho Đại Bảo trông Đoàn Đoàn và Viên Viên. Còn anh thì xuống giường sang nhà bếp chuẩn bị bữa ăn sáng.
Nhị Bảo thấy Lâm Quân Trạch đi rồi. Sau đó câu bé học theo dáng vẻ vừa rồi của anh mà biểu diễn cho Đoàn Đoàn xem.
“Vợ à, em làm gì vậy? Để anh làm bữa sáng cho!”
Giọng nói của cậu bé hơi khàn đã trực tiếp làm cho Đoàn Đoàn tức cười.
Viên Viên không biết cười cái gì nhưng cậu bé cũng ha ha cười theo một lúc.
Nhị Bảo cảm thấy bản thân rất có thành tựu.
“Đại Bảo, anh nhìn này, em gái cười, em gái thật sự rất xinh đẹp.” Nói xong lại hôn một cái.
“Ừm. em gái rất xinh đep!” Đại Bảo biểu thị rất đồng ý.
“Em gái xinh đẹp nhất rồi!” Tam Bảo cũng dồng ý, sau đó lại học theo anh hai, tiến lại gần hôn Đoàn Đoàn.
Hôn xong lại hôn lên Viên Viên đang nằm cạnh đó.
Đoàn Đoàn ghét c.h.ế.t mất. Hai tên nhóc này, mới sáng sớm đã quẹt đầy nước miếng lên mặt mình.
“Được rồi, em gái đang cảm thấy hai đứa phiền phức kia.”
Sau đó, vẫn là Đại Bảo đã nhìn ra được, cậu bé trực tiếp giải cứu Đoàn Đoàn khỏi tay hai người anh trai.
Sau đó thì giơ khăn trong tay lên, giúp cho Đoàn Đoàn lau sạch nước bọt dính trên mặt.
Lúc này Đoàn Đoàn mới hài lòng.
Vẫn là anh cả mới giống người bình thường.
Đoàn Đoàn lập tức trưng ra một nụ cười vô sỉ với Đại Bảo.
Nhị Bảo ghen tỵ, nói thẳng: “Anh đi.”
Sau đó thì đi ra ngoài.
Tam Bảo cũng đuổi theo Nhị Bảo chạy ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Đại Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-759.html.]
Bây giờ Đại Bảo đã không còn ham chơi như trước đây, cậu bé rất yên lặng mà ngồi trông chừng Đoàn Đoàn và Viên Viên.
Chỉ là lúc này đã không còn ai nữa, Đại Bảo nhẹ nhàng tiến đến hôn Đoàn Đoàn và Viên Viên. Sau đó cậu mới hài lòng mà nở nụ cười.
Thật ra vừa rồi nhìn thấy Nhị Bảo và Tam Bảo hôn em trai và em gái thì Đại Bảo đã muốn gia nhập ngay rồi.
DTV
Chẳng qua cậu bé cảm thấy mình là một anh cả, phải cẩn thận và chững chạc hơn nên mới phải chịu đựng như thế.
Lúc này không nhìn thấy ai ở xung quanh nữa nên cậu bé mặc kệ chững chạc là cái gì. Trước tiên cứ hôn em gái mềm mại này đã. À, còn có em trai nữa.
Đại Bảo đang âm thầm vui mừng nhưng lại hoàn toàn không hề hay biết, hình tượng cao lớn của mình đã bị hủy sạch rồi.
Đoàn Đoàn cũng không ngờ người anh trai chững chạc này lại là người anh trai thế này.
Nhưng thật sự là một đứa bé đáng yêu mà! Hì hì.
Không bao lâu sau, Lâm Quân Trạch mang bữa sáng đã chuẩn bị xong lên.
Cố Tri Ý rửa mặt xong mới bảo Đại Bảo đi qua, mọi người trong nhà ngồi vào bàn, bắt đầu ăn bữa sáng đơn giản.
Khi Hà Thúy đến giữ hai đứa bé thì Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch đi đến bưu điện.
Vừa khéo cũng có điện báo từ thành phố Triều đến, báo rằng mấy người lớn trong nhà đã an toàn về đến nhà.
Thời gian đúng là rất khéo.
Cố Tri Ý cũng thuận tiện gửi lại hai lá thư trở về bên đó, nói rõ tình hình bên này.
Mấy đứa bé đều ở nhà nên hai vợ chồng cũng không thể ở bên ngoài đi dạo, vì vậy mà quay trở về nhà ngay.
Vừa về nhà chưa được bao lâu thì Ngô Anh Tử đã đến cửa.
Tuy nhiên vì Lâm Quân Trạch đã nói đến chuyện này nên ngược lại Cố Tri Ý cũng không bất ngờ lắm.
Ngô Anh Tử dẫn theo chồng mình đến cửa. Trước đó Ngô Anh Tử và người nhà của mình đều cho rằng đứa bé của mình vì bị khó sinh mà mất.
Vì vậy khi đó Ngô Anh Tử không thể tiếp nhận được tin tức con của mình đã qua đời nên mới một mực gào khóc như vậy.
Nhưng ai có thể nghĩ được rằng một bệnh viện tốt đẹp như thế lại có thể xảy ra loại chuyện thế này.
Mấy ngày trước, đứa bé đã được tìm thấy mà đưa về nhà, chỉ là vẫn là một nơi lạ lẫm nên khó tránh khỏi có cảm giác không quen thuộc, lại thêm việc một tháng trước đó, mỗi ngày Ngô Anh Tử đều dùng nước mắt rửa mặt nên sữa cũng không có.
Người trong nhà đều bôn ba vì đứa bé.