Nếu như thế cũng khiến Cố Tử Lâm bớt phải nhớ thương.
Nhưng đến đây ở chỗ nào, còn có vấn đề về con cái nữa.
Đương nhiên bây giờ nghĩ đến những chuyện này thì hơi sớm, vẫn nên chờ cho đến lúc tìm được nơi làm cửa tiệm, sau đó lại nghĩ tiếp đến vấn đề này.
“Chị dâu, chị mang cái này về đi ạ, để đứa nhỏ có thêm bữa ăn.”
“Không không không, cái này để mọi người ăn đi!” Hà Thúy vội vàng từ chối.
Hiện tại dù cuộc sống đã tốt hơn rất nhiều nhưng cũng không đến mức độ ăn đến vịt nướng xa xỉ thế này.
“Chị dâu, chị cầm lấy đi, mấy đứa bé nhà em thật sự là không thể ăn nhiều như vậy đâu, mà lúc này thời tiết cũng đã nóng lên, không ăn hết, để đó sẽ dễ bị hỏng.” Cố Tri Ý nói xong thì nhét nửa con vịt vào tay Hà Thúy.
“Chị nhanh mang về đi ạ! Tiểu Chí nhà chị còn đang chờ chị ở nhà kìa.”
“Ôi, thôi được rồi! Vậy chị da mặt dày nhận lấy vậy.” Hà Thúy cũng không thể từ chối sự nhiệt tình của Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý nhìn thấy Đoàn Đoàn trong n.g.ự.c mình đã b.ú sữa no nê, lúc này cũng hơi buồn ngủ rồi, Cố Tri Ý vỗ nhè nhẹ Đoàn Đoàn mấy lần thì cô bé cứ như vậy mà ngủ thiếp đi.
Cố Tri Ý lại nhìn sang Viên Viên đang nằm một mình, đôi mắt của Viên Viên sáng lấp lánh nhìn trần nhà, cũng không biết trên trần nhà có cái gì đáng xem.
Sau khi đặt Đoàn Đoàn lên giường, Cố Tri Ý mới ôm Viên Viên lên.
“Ôi, Viên Viên của chúng ta có phải đói bụng rồi hay không?”
Viên Viên không trả lời cô nhưng cậu bé dùng hành động để chứng minh đúng là cậu bé đã rất đói bụng.
DTV
Chờ cho đến khi hai đứa bé đều đã b.ú sữa xong, Cố Tri Ý mới cảm thấy cả người mình đã đổ đầy mồ hôi.
Lúc này vừa vặn đã đến giờ cơm.
Sau khi dỗ cho hai đứa bé ngủ, Cố Trị Ý mới đứng lên ra ngoài nấu cơm.
Nhưng vẫn phải nhờ mấy anh em của Đại Bảo trông chừng Đoàn Đoàn và Viên Viên.
Nhị Bảo chạy đến, cậu bé lập tức khoe khang với Đại Bảo. Cậu bé kể về biểu hiện của bản thân mình lúc ở trong công xưởng, sau đó lại khua chân múa tay, Nhị Bảo cảm thấy mình rất hãnh diện.
“Vậy sau đó thì sao?” Thế mà Đại Bảo lại rất hứng thú.
Đừng nhìn thấy bình thường Nhị Bảo học hành không tốt nhưng năng lực thừa nước đụng thả câu lại không hề nhỏ.
Cậu bé làm cả Tam Bảo cũng tò mò theo.
“Đúng vậy, anh hai, anh mau nói sau đó thì sao? Dập được lửa không?”
Nhị Bảo làm ra vẻ mặt xem thường, trừng mắt nhìn Tam Bảo, hất đầu lên, kiêu ngạo nói: “Chắc chắn là dập tắt lửa chứ sao. Anh hai của em đã lên sàn mà còn không dập được lửa sao?”
“Oa, anh hai quá giỏi!” Tam Bảo lập tức vỗ tay khen ngợi Nhị Bảo.
Nhị Bảo càng thêm kiêu ngạo.
“Sau đó thì mẹ giải quyết thế nào?” Đại Bảo không khỏi tò mò hỏi.
Cậu bé rất hiểu Nhị Bảo, câu chuyện vào miệng Nhị Bảo thì đoán chừng đều là làm quá.
Nói thật thì Đại Bảo vẫn rất tò mò không biết mẹ xử lý thế nào.
Dáng vẻ Nhị Bảo tức giận, cậu bé sờ tay lên cằm mình, giả bộ vô cùng nặng nề nói.
“Mẹ đã trực tiếp để cho chú kia nghỉ việc.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó chú đó lập tức cầu xin, nhưng mẹ vẫn không quan tâm. Mẹ đã nói với em, chúng ta không thể cho chú kia một một cơ hội được, chắc chắn lần sau chú ấy sẽ mắc lại sai lầm này, chính là... chính là do chú đó không thật lòng, chú đó không ý thức được sự sai lầm của bản thân, như thế này thì không nên cho cơ hội.”
Nhị Bảo lập tức lặp lại những lời mà Cố Tri Ý đã nói với cậu bé, nhưng không thể nhớ hết nguyên xi lời thoại, nhưng ý nghĩ cũng đại loại là như thế.
Dù sao cậu bé cũng có thể giải thích cho anh trai và em trai nghe hiểu được.
Tam Bảo vẫn còn ngây thơ, nhưng Đại Bảo chỉ vừa nghe thì đúng là đã hiểu
Cậu nhóc gật gù tán thành ngay.
“Ừm, mẹ nói rất đúng. Nếu chú kia nhận thức được sai lầm của mình, chắc chắn mẹ sẽ cho chú ấy thêm cơ hội.”
“Không sai!”
Nhị Bảo khẽ gật đầu, vẻ mặt cậu bé biểu đạt ra dáng vẻ chính là ý này.
Tam Bảo thấy các anh trai gật đầu thì bản thân cũng gật theo.
“Ừm, mẹ làm rất đúng!”
Chương 756
Cố Tri Ý đi ra ra đã lập tức nghe thấy Nhị Bảo đang ở chỗ này khoác loác về chuyện hôm nay.
Nhưng ngược lại cô cũng không phản bác, chờ cho đến khi Nhị Bảo nói xong thì mới bảo mấy anh em vào phòng trông chừng em trai và em gái.
Đại Bảo và Nhị Bảo đã rất quen thuộc với chuyện trông chừng trẻ em thế này, vì dù sao trước đây thì hai anh em đã từng trông Tam Bảo như thế.
Hai anh em tự mang theo vở của mình rồi đi qua phòng kia, Tam Bảo nhìn thấy hai anh trai cầm vở đi thì bản thân cũng tự cầm theo giấy và bút vẽ.
Hôm nay, cậu bé sẽ chuẩn bị vẽ cho em trai và em gái.
Cố Tri Ý đi xào mấy món ăn cơm, còn có canh trứng.
Lại thêm nửa con vịt quay đã mua về thì đúng là bữa cơm tối rất phong phú.
Chờ sau khi đã ăn xong, cô lại vào không gian tắm rửa cho Đoàn Đoàn và Viên Viên.
Còn bản thân mình cũng tắm rửa luôn bên trong không gian.
Bình thường Nhị Bảo vẫn có thói quen trước khi đi ngủ sẽ ghé vào phòng Cố Tri Ý nhìn Đoàn Đoàn và Viên Viên, sau đó mới yên tâm trở về phòng ngủ của mình.
Nhưng hôm nay đến đây, Tam Bảo rất nũng nịu, đột nhiên cậu bé nói: “Mẹ, trên người mẹ thơm quá!”
“Em gái thơm.” Nhị Bảo đang đùa chơi với Đoàn Đoàn. Cậu bé nghe thấy Tam Bảo nói vậy thì lập tức phản đối nói.
“Mẹ thơm.” Tam Bảo không chịu thua.
“Mẹ cũng chưa tắm thì làm sao thơm được.” Hôm nay, Nhị Bảo vẫn chưa nhìn thấy Cố Tri Ý đi tắm nên nghĩ rằng Cố Tri Ý còn chưa tắm, vì vậy mà theo bản năng cậu bé đã cho rằng em trai mình đang khoác lác.
“Hừ, chính là mẹ thơm.” Tam Bảo nói xong thì ôm lấy Cố Tri Ý, ngửi một hồi, nhưng lại bị Cố Tri Ý ghét bỏ đẩy ra.
“Được rồi, sao lại giống như mấy đứa con nít thế này?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-755.html.]
“Mẹ, con vốn dĩ chính là con nít mà!” Tam Bảo nũng nịu nói.
“Con đã đi học rồi, bây giờ con chính là đứa bé lớn rồi.”
Nghe thấy mình đã là một đứa bé lớn thì Tam Bảo không dính người nữa, cậu bé làm ra vẻ mặt bản thân mình chính là một nam tử hán.
Cố Tri Ý cứ bị lắc lư một hồi như thế, Tam Bảo cũng không đứng gần cô nữa.
Thế là cậu bé cũng như Nhị Bảo, chạy đến chỗ Đoàn Đoàn và Viên Viên.
Sau đó ba anh em mới hài lòng mà trở về phòng ngủ.
Cố Tri Ý bên này chuẩn bị đi ngủ, ai ngờ lúc này lại có người gõ cửa.
Cố Tri Ý ngạc nhiên một hồi, sau đó mới ra khỏi phòng. Vừa ra đến bên ngoài đã nghe tiếng đập cửa một lần nữa, nhưng lần này lại kèm theo giọng nói của Lâm Quân Trạch.
“Vợ à, là anh!”
Lúc này Cố Tri Ý mới không suy nghĩ nữa mà đi nhanh ra ngoài, mở cửa ra.
“Sao muộn như vậy mới trở về?”
Cố Tri Ý vừa mở cửa ra đã không hiểu lắm mà hỏi.
“Ùm, anh xin phép trở về. Đi vào rồi nói.” Lâm Quân Trạch đẩy cửa ra, kéo lấy Cố Tri Ý đi vào trong nhà trước.
“Cha mẹ đều trở về rồi sao?” Lâm Quân Trạch hỏi.
“Ừm, hai đứa bé vừa đầy tháng xong thì mấy ông bà đều trở về nhà. Sao hôm nay anh lại trở về?”
“Còn không phải sợ cha mẹ đã trở về, một mình em bận rộn nên anh trở về thăm mọi người thử xem.” Lâm Quân Trạch áy náy nói.
Cố Tri Ý khẽ gật đầu, cô vào nhà rót cho Lâm Quân Trạch một ly nước, mới tiếp tục nói: “Ban ngày thì có chị Hà Thúy sẽ trông giúp hai đứa bé cho, buổi tối thì em chỉ còn lo cho con b.ú sữa, ngược lại cũng không có vấn đề gì lớn cả.”
Lâm Quân Trạch nhận nước, uống một ngụm xong, sau đó mới kéo Cố Tri Ý sang, nhẹ nhàng ôm lấy Cố Tri Ý vào n.g.ự.c mình.
“Vợ à, vất vả cho em rồi.”
“Ôi, anh nói chuyện này làm gì?” Cố Tri Ý bật cười nói.
“Cũng chính là đau lòng em vất vả như vậy!” Lâm Quân Trạch nói xong thì kéo Cố Tri Ý ngồi xuống.
Thuận thế anh nhìn thoáng qua hai đứa bé đang nằm trên giường.
Bản thân anh mới vừa đi hơn một tháng mà cảm giác hai đứa nhỏ đã hoàn toàn khác đi.
“Con nghe lời em chứ?”
Cố Tri Ý buồn cười liếc mắt nhìn anh, nói: “Con gái của anh cực kỳ ồn ào.”
“Việc này làm sao xử lý đây? Anh cũng không thể đánh con bé.”
“Anh đành lòng đánh sao?”
“Vậy thì chắc chắn là không đành lòng.”
Chương 757
Lâm Quân Trạch nói xong thì hôn Đoàn Đoàn một hồi. Mãi đến khi Đoàn Đoàn có dấu hiệu sắp tỉnh dậy mới bị Cố Tri Ý dứt khoát ngăn cản.
“Râu này của anh đ.â.m ngứa lắm, đừng đ.â.m vào da thịt non mềm của con gái anh!”
Bi Cố Tri Ý nói như thế. Lâm Quân Trạch mới không nỡ mà buông Đoàn Đoàn ra.
Anh quay đầu nhìn Viên Viên, cũng không bên nặng bên nhẹ là tiến đến hôn Viên Viên một cái, mắng một câu: “Thằng nhóc thối.”
Rồi không nói gì nữa.
Sau đó lại quay sang hỏi Cố Tri Ý những chuyện gần đây.
Cố Tr Ý cũng đơn giản mà kể lại một số chuyện trong nhà, thuận tiện cũng kể lại chuyện hôm nay đã xảy ra trong xưởng, sau cùng thì nói đến suy nghĩ của mình với Lâm Quân Trạch.
“Anh nói xem, việc thế này mấy chị dâu có muốn đến không?”
“Anh đoán chừng thì chị dâu cả và chị dâu thứ hai của em có thể sẽ đến, còn bên Lâm gia có thể là không, mà anh cũng sợ, chị dâu thứ hai vẫn giống như trước kia. Thôi bỏ đi!”
Nhưng Lâm Quân Trạch vẫn nói ra trọng điểm. Cố Tri Ý nghe thì gật đầu.
“Vậy ngày mai em sẽ phát điện báo về hỏi thử Lâm gia bên kia xem cha mẹ hai bên đã về đến nhà chưa?”
“Được, hỏi thăm một chút cũng tốt. Vợ à, em đang chuẩn bị mở cửa tiệm sao?”
Cố Tri Ý khẽ gật đầu, sau đó nói với Lâm Quân Trạch các bước tiếp theo của kế hoạch.
Lâm Quân Trạch cũng không có ý kiến gì.
“Vợ à, anh sẽ tùy em muốn làm thế nào cũng được, nhưng đừng để bản thân mình mệt mỏi quá mức, em vẫn còn phải học hành.”
“Em biết rồi. Đúng rồi, chuyện bắt trộm trẻ con trước kia sao rồi? Tiến triển thế nào rồi?” Cố Tri Ý nhớ đến chuyện lần trước, chỉ là một tháng kia cũng không nghe thấy động tĩnh gì. Đoán chừng là cảnh sát bên đó đang âm thầm điều tra.
Sau đó thì Lâm Quân Trạch đã đi mất nên chuyện tiếp theo đó thế nào Cố Tri Ý cũng không biết được, vì vậy lúc này mới nhớ đến mà hỏi.
“Vợ à, anh đang muốn nói với em chuyện này đây.” Lâm Quân Trạch thở dài, một hồi sau dưới ánh nhìn khẩn cấp của Cố Tri Ý, anh mới nói tiếp.
“Anh vừa tiện đường đến cục một chuyến, cũng vừa vặn phá án xong. Đứa bé đã được cứu về, may mắn đây là bé trai nên không bị ngược đãi. Lúc anh vừa qua thì đụng phải Ngô Anh Tử nằm cạnh giường trong bệnh viện kia, chị ta cũng biết là chúng ta đã cung cấp manh mối.”
Lâm Quân Trạch nói đến đây thì bất đắc dĩ thở dài.
Cũng khá tốt, Ngô Anh Tử kia không hề từ bỏ. Có rất nhiều cha mẹ chờ đợi một ngày sau thì từ bỏ tìm kiếm, họ có suy nghĩ đứa bé không còn thì còn có thể sinh tiếp đứa khác. Nhưng may mắn cho Ngô Anh Tử, trời không phụ lòng người.
Cố Tri Ý cũng thổn thức theo.
“Tìm được là tốt rồi, chỉ sợ đứa bé đụng phải bọn buôn người, nếu chúng tìm được nơi để bán đi thì đúng là mò kim đáy biển.”
“Đúng vậy!” Lâm Quân Trạch khẽ gật đầu đồng tình.
“Nhưng nghe nói bác sĩ kia không phải lần đầu tiên làm chuyện thế này đâu, bây giờ vẫn còn tiếp tục điều tra. Chỉ hy vọng những đứa bé bị ôm đi kia cũng có thể tìm về được.”
“Đúng vậy. Anh nói xem nếu lúc đó em không kiên trì thì Viên Viên của chúng ta nói không chừng cũng bị đổi đi rồi.” Mỗi lần nhớ đến chuyện này Cố Tri Ý vẫn cảm thấy sợ hãi.
“Đúng vậy, trong cục cũng nói sau khi phá triệt để vụ án này, họ muốn trao cờ thưởng.” Lâm Quân Trạch nói đến chuyện này thì trên gương mặt hiện lên vẻ trêu chọc nhìn Cố Tri Ý
“Hay là thôi đi, chúng ta cũng chỉ tiện tay mà thôi.” Cố Tri Ý không hứng thú với mấy chuyện trao cờ thưởng như thế này cho lắm, cũng chỉ là danh tiếng mà thôi.
“Ừm, anh cũng có ý này nên anh đã đề cập vấn đề này với những đồng chí trong cục rồi.
“Ừm, dù sao chúng ta cũng nên khiêm tốn chút.”