Anh ta chỉ cần nói hai câu là Cố Tri Ý sẽ buông tha cho anh ta. Đáng tiếc, bàn tính của anh ta tính rất tốt chỉ là Cố Tri Ý không đi theo kịch bản đó.
Nếu như anh ta không nói lời nào cứ thế rời đi còn tốt, không nghĩ tới còn không có mặt mũi cầu mình buông tha cho anh ta.
Cố Tri Ý lạnh lùng nhìn Thái Phúc: “Có phải là anh cho rằng không có bất cứ tổn thất gì? Nói lời xin lỗi là thôi?”
Thấy đối phương không nói lời nào, Cố Tri Ý tiếp tục nói: “Anh biết rõ trong xưởng đều là vải dệt dễ cháy mà anh vẫn không khống chế được mình hút điếu thuốc. Anh có nghĩ tới là nếu như hôm nay Nhị Bảo không nhìn thấy thì toàn bộ cái nhà máy này, tất cả công nhân đều bị “sai lầm” của anh mà phải trả giá.”
DTV
Cố Tri Ý nói một đoạn như vậy người xung quanh cũng không ai nói gì cả.
Vốn có mấy người còn định cầu tình cho Thác Phúc nhưng Cố Tri Ý nói đúng thật là như vậy. Nếu như nhà máy cháy, trước không nói tới vấn đề an toàn của bọn họ, nhưng mà rất có khả năng bọn họ bị thất nghiệp ngay lập tức. Nói tới điểm liên quan tới ích lợi của bản thân mình, mọi người đều lựa chọn câm miệng.
Cố Tri Ý nhìn thấy Thái Phúc đang ngượng ngùng không dám nói gì, chỉ đành nhận lệnh đi theo Trương Lực kết toán tiền lương.
Cố Tri Ý nhìn mọi người, vẫn phải nhắc nhớ: “Trong xưởng phải chú ý đến vấn đề phòng cháy, tuyệt đối không được để cho lửa bộc phát lên bên trong nhà máy, tôi hy vọng mọi người có thể nhớ kỹ bài học này.”
Mọi người lập tức gật đầu đã hiểu.
Cố Tri Ý bảo mọi người đi làm việc, còn cô lại kéo Nhị Bảo vẫn đứng yên không lên tiếng sang một bên.
“Nhị Bảo, làm sao vậy?” Cố Tri Ý nhìn Nhị Bảo nãy giờ vẫn chưa lên tiếng.
“Mẹ, vì sao không cho chú kia một cơ hội?” Thật ra Nhị Bảo không phải muốn cầu xin cho Thái Phúc kia mà đơn giản là cậu bé tò mò, vì sao Cố Tri Ý không cho người ta một cơ hội để tiếp tục làm việc mà lại để họ đi?
“Con cảm thấy chú đó làm sai sao?” Cố Trị Ý hỏi.
Nhị Bảo khẽ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-753.html.]
“Vậy con cảm thấy chú đó thật lòng xin lỗi sao?”
Nhị Bảo lại lắc đầu.
“Vậy làm sao con có thể chắc chắn được một người không thật lòng biết rõ mình sai ở đâu tiếp tục ở lại, lần tiếp theo người ta lại phạm sai lầm nữa thì sao? Điều mẹ muốn nói với con chính là, con người phạm sai lầm không đáng sợ mà đáng sợ chính là người đó còn chưa ý thức được sai lầm của mình, mà ngược lại họ còn muốn thông qua một số cách làm không chính đáng để trốn tránh sai lầm của mình.”
Nhị Bảo nghe thấy thì cái hiểu cái không, nhưng cậu bé rất đồng ý với Cố Tri Ý.
“Mẹ, con đã hiểu. Sau này, nếu có sai lầm thì đầu tiên con sẽ nhận lỗi, cam đoan lần sau sẽ không phạm vào sai lầm đó nữa.”
Lúc này gương mặt của Nhị Bảo rất nghiêm túc, dáng vẻ thề son sắt nói.
“Con có thể nghĩ như vậy là tốt rồi. Đương nhiên nếu không phải là chuyện gì rất nghiêm trọng thì chúng ta có thể sẽ cho đối phương một cơ hội, cũng không cần thiết phải dọa nạt họ. Giống như cái chú vừa rồi, chú đó không thật lòng xin lỗi, mà đoán không chừng sau này loại sai lầm này vẫn sẽ còn xảy ra. Loại người như thế này, chúng ta không cần thiết cho đối phương cơ hội làm gì cả.”
“Ừm, mẹ, con biết rồi!”
“Ừm, đi thôi! Mẹ dẫn con đi tham quan một lát rồi chúng ta sẽ trở về.” Cố Tri Ý sờ lên đầu Nhị Bảo.
Hai mẹ con xuống xưởng, Cố Tri Ý lại phân phó một số chuyện.
Chờ cho đến khi đã rời đi, Trương Lực chạy đến, vẻ mặt cấm thấy có lỗi nói: “Chị dâu, thật sự là lỗi của tôi, không ngờ hôm nay suýt nữa thì xảy ra chuyện.”
Cố Tri Ý lắc đầu, cô cắt ngang lời Trương Lực nói.
“Đây cũng không phải lỗi của cậu, nhưng vấn đề thế này đúng là cần cậu phải nghiêm túc xử lý. Lần sau cậu nên nói kỹ với công nhân, lần này cũng may là Nhị Bảo đã nhìn thấy, nhưng nếu có lần sau có thể không chỉ tổn thất đến tài sản đơn giản như vậy đâu.”
“Vâng, vấn đề này tôi sẽ kiểm tra đầy đủ.” Trương Lực bảo đảm nói.