Nhóc tràn ngập tò mò đối với nhà xưởng nhà mình. Trước kia nhóc cũng đã xem nhà của các bạn rồi, nhiều lắm cũng chỉ mở một cái cửa hàng nhỏ chứ không có nhà máy lớn như của nhà mình.
Cố Tri Ý thì chủ yếu đi xem xét một chút, trước đó cô đã thiết kế mẫu mới rồi, công nhân làm việc vô cùng hiệu quả, nếu như có vấn đề gì có thể nhanh chóng may xong mẫu mới.
Còn Nhị Bảo thì là lần đầu tiên được đi xem máy móc vận hành, nhưng mà nhóc cũng nhớ kỹ lời Cố Tri Ý nói cho nên không có tới gần máy móc mà ở bên cạnh ngoan ngoãn quan sát thôi. Nhìn một hồi cảm thấy không thú vị nữa cho nên nhóc liền đi ra bên ngoài xem sao. Kết quả là đi tới bên cạnh cửa thì nhìn thấy một người đứng đó lén lút hút thuốc?
Vừa rồi Nhị Bảo ở bên cạnh nên còn nhớ rõ lời mà mẹ mình nói, không thể để nhà máy có tia lửa nào, bằng không rất dễ làm cháy hết quần áo. Đặc biệt là nhìn thấy người kia vội vội vàng vàng hút mấy hơi sau đó tiện tay ném t.h.u.ố.c lá sang một bên.
Nhị Bảo đang chuẩn bị đi lên định giáo dục người này một chút, ai biết là người này đi nhanh như vậy, nên cậu nhóc cũng chỉ đành từ bỏ. Kết quả vừa xoay người thì nhìn thấy điếu t.h.u.ố.c lá vừa ném xuống tự cháy lên.
Nhị Bảo vừa thấy tình huống không tốt, lập tức nhìn thoáng qua xung quanh trước, nhìn thấy vừa khéo bên ngoài có cái vòi nước thì vừa gọi người vừa chân không ngừng nghỉ chạy đi lấy nước.
“Cháy rồi cháy rồi!” Tiếng kêu này của Nhị Bảo làm cho mọi người trong xưởng sợ hãi.
Cố Tri Ý vội vàng buông việc trong tay chạy về phía tiếng kêu, ra ngoài mới thấy Trương Lực đi theo Nhị Bảo vội vàng dập lửa. Cũng may đợt lửa nhỏ dễ dàng bị dập tắt.
“Sao lại thế này?” Cố Tri Ý xụ mặt hỏi.
“Hộc hộc hộc ~” Nhị Bảo thở hổn hển một lúc sau đó mới đi lên giữ chặt Cố Tri Ý với vẻ mặt nghiêm túc kia.
“Mẹ mẹ, con biết, vừa rồi con nhìn thấy một chú đứng ở chỗ này hút thuốc sau đó thì ném tàn thuốc ở chỗ đó, rồi nó bốc cháy.” Nói rồi Nhị Bảo chỉ chỉ chỗ đó, vừa khéo là bụi cỏ, trước kia khi dọn sạch vẫn còn một ít cỏ dại được phơi khô để đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-752.html.]
Cho nên lửa mới lập tức bốc cháy, may mà phát hiện sớm nếu không lửa này cứ cháy như vậy phỏng chừng toàn bộ nhà máy đều bị thiêu rụi.
Cố Tri Ý sờ sờ đầu Nhị Bảo, hỏi cậu nhóc: “Nhị Bảo còn nhớ rõ là chú nào không?”
Nhị Bảo tìm tòi trong đám người một hồi, mới chỉ vào Thái Phúc đang đứng trong đám người với ý đồ trốn tránh.
“Mẹ ơi, chính là cái chú này.”
Thái Phúc thấy mình bị phát hiện cũng có chút chột dạ, vừa rồi mình không nhịn được cơn nghiện t.h.u.ố.c lá nên nghĩ thừa dịp vẫn chưa có chuyến nào xuất phát, rít điếu thuốc trước, ai có thể nghĩ tới sau đó tùy tay ném luôn. Thế mà nó đã bốc cháy?
“Ha ha, bà chủ, này, này tôi thật sự không phải cố ý. Chỉ là tôi, tôi...” Thái Phúc nói nửa ngày cũng chẳng nói ra được bất cứ thứ gì.
“Không cần phải nói bất cứ cái gì cả, may mà lần này không tạo thành bất cứ tổn thất gì hết, Trương Lực, lát nữa kết toán tiền lương cho anh Thái”
DTV
Cố Tri Ý nói xong cũng không thèm quan tâm nữa mà là khen ngợi Nhị Bảo đang đứng ở một bên.
“Nhị Bảo, chuyện con vừa làm vô cùng tốt, nhưng mà sau này phải nhớ rõ, nếu là nguy hiểm như vậy vẫn phải nhớ gọi người lớn tới giúp đỡ có biết không?”
“Vâng vâng, mẹ, con biết rồi.”
“Bà chủ, tôi sai rồi, tôi sai rồi. Lần sau khẳng định tôi sẽ không hút thuốc nữa, cô lại cho tôi thêm một cơ hội nữa được không?” Bên kia Thái Phúc bắt đầu ồn ào.
Dưới cái nhìn của anh ta thấy không phải không tạo thành bất cứ tổn thất nào sao? Buông thả cho mình một con ngựa thì thế nào? Cho nên anh ta nghĩ là phụ nữ như Cố Tri Ý là mềm lòng nhất.