Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 751

Cập nhật lúc: 2024-12-22 20:37:31
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu này Nhị Bảo nói ra chính cậu nhóc còn thấy cảm động càng miễn bàn tới bà mẹ già như Cố Tri Ý.

Không nghĩ tới Nhị Bảo ngày thường không tim không phổi hôm nay lại có thể nói ra lời như vậy.

Vẻ mặt Cố Tri Ý vui mừng sờ sờ đầu Nhị Bảo, nói: “Yên tâm đi, hiện tại mẹ cảm thấy vẫn ổn, nhưng mà nếu Nhị Bảo đồng ý giúp đỡ mẹ thì mẹ vẫn rất vui vẻ.”

Nhị Bảo nghe Cố Tri Ý nói như vậy thì càng dùng vẻ mặt trịnh trọng đảm bảo.

“Mẹ ơi, mẹ yên tâm đi, con đảm bảo sẽ không để mẹ vất vả như vậy nữa.”

Hai mẹ con bọn họ cứ nói nói cười cười như vậy rồi ngồi một chuyến xe bus mới tới bên nhà xưởng. Hiện tại bên đó tương đối hoang tàn vắng vẻ. Nhị Bảo thấy càng đi càng hẻo lánh, còn hỏi Cố Tri Ý có phải là cô đi lầm đường hay không.

“Con xem, đây là nhà máy của gia đình chúng ta.”

Cố Tri Ý chỉ chỉ cái cửa sắt lớn ở phía trước.

“Me ơi, là của nhà chúng ta sao? Thật là lớn!!” Vẻ mặt Nhị Bảo kinh ngạc cảm thán nói.

“Đúng vậy, dẫn con đi xem.”

DTV

Cố Tri Ý nói rồi kéo Nhị Bảo đi vào trong xưởng, vừa vặn lúc này công nhân đang vội vàng trở hàng hóa.

Quần jean này bán quá chạy trên thị trường, ban đầu các cửa hàng bách hóa còn cắn chặt không nhả lúc này cũng sôi nổi tới cửa muốn hợp tác.

Chuyện làm ăn đưa tới cửa như thế này ai tới Trương Lực cũng không từ chối.

Đương nhiên, xung quanh hết đơn nhỏ tới đơn lớn Trương Lực cũng nhận lấy hết. Dù sao trước đó Cố Tri Ý mất hơn nửa năm để chuẩn bị cho nên vẫn còn hàng tồn kho.

Hơn nữa hiện tại thỉnh thoảng lại gia công đảm bảo cái nguồn cung cấp này xung túc.

“Chị dâu, chị tới rồi? Trời ạ, hôm nay gió nào thổi cả Nhị Bảo của chúng ta tới đây?” Trương Lực nhìn thấy Nhị Bảo là không nhịn được bắt đầu trêu chọc.

Hiện tại Nhị Bảo cũng đã hơn bảy tuổi, trẻ con tuổi này bắt đầu kháng cự nhũ danh mà người trong nhà đặt cho.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-751.html.]

Thế nên, nhóc lập tức bất mãn với Trương Lực, nói: “Chú Trương Lực, Cháu tên là Lâm Hạo Miễn, chú cứ trực tiếp gọi tên của cháu là được, không thể gọi Nhị Bảo tiếp được nữa, hiện tại cháu đã lớn rồi.”

Đương nhiên cái tên Nhị Bảo này khi ở trong nhà vẫn có thể gọi được, nhưng mà ở bên ngoài, Nhị Bảo tỏ vẻ cậu nhóc vẫn cần có chút mặt mũi.

“Phụt.” Người mẹ là Cố Tri Ý không phúc hậu bật cười.

“Ha ha ha ha ha, cái tên Nhị Bảo này không phải rất thuận miệng hay sao?” Trương Lực nói với khả năng làm tức c.h.ế.t người không cần đền mạng.

“Hừ, chú Trương Lực, chú thật xấu xa.” Nói xong Nhị Bảo liền rúc ở bên cạnh Cố Trị Ý tỏ vẻ không thèm để ý tới Trương Lực.

“Được rồi, không phải do chú Trương Lực cảm thấy gọi như vậy sẽ thân thiết hơn hay sao?” Cổ Tri Ý còn xem náo nhiệt không chê chuyện lớn nói.

Nhưng mà cũng chỉ nhiều lời trên chuyện này sau đó hỏi Trương Lực.

“Tình huống một tuần nay thế nào rồi?”

“Chị dâu, chị không cần phải nói, bộ điện ảnh này mang tới ảnh hưởng lớn vô cùng, người phụ trách cửa hàng bách hóa trước đó còn từ chối chúng ta lúc này cũng đã tìm tới cửa.”

Nói rồi chỉ chỉ những cái xe tới nhận hàng đó cho Cố Tri Ý xem.

“Bên kia chính là lô hàng phải đưa ra bên ngoài.”

“Vậy là tốt rồi, hết thảy mọi chuyện đều dựa theo kế hoạch, đến lúc đó nếu tình huống có gì biến chuyển thì cậu kịp thời báo cáo với chị. Còn có gần đây thời tiết hanh khô cho nên trong xưởng cần phải liên tục thông gió, nhất định không được mang lửa tới gần. Mỗi buổi tối trước khi tan tầm cậu vất vả chút đi kiểm tra lại giúp chị.”

“Cái này em biết, chị dâu.” Trương Lực gật đầu đồng ý.

Nói xong Trương Lực chào hỏi rồi đi bận tiếp, còn Cố Tri Ý lại dắt theo Nhị Bảo vào trong xưởng.

“Mẹ ơi, nơi này rộng lớn quá!” Nhị Bảo vừa đi vào lại càng kinh ngạc cảm thán hơn.

“Đúng không, con xem, đây chính là xưởng sản xuất quần áo của chúng ta. Chính con tự xem trước một hồi đi, có máy móc không thể đụng lung tung vào, biết không? Mẹ qua bên kia làm việc một lúc.” Cố Tri Ý dặn dò Nhị Bảo.

“Con biết rồi mẹ.” Nhị Bảo nói xong bắt đầu nhìn khắp nơi xung quanh.

Loading...