Dựa theo suy nghĩ của người bình thường, họ đều lựa chọn lảng tránh nói đến đề tài này, nhưng vẫn luôn có một số người lại đi ngược lại.
Không phải sao? Một thím ngồi bên cạnh lại nói giọng quái gở: "Ô ~ bị thương ở chân sao? Vậy sau này, không phải lão tứ sẽ ở nhà rồi sao?"
Cố Tri Ý nghe thấy thì nhíu mày. Sắc mặt Lâm Quân Trạch vẫn không thay đổi, đương nhiên anh hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của thím này, bất quá anh cũng không để người khác ngồi xem chuyện cười: "Lần này, tổ chức cho cháu về, về sau thế nào còn phải đợi sự sắp xếp của tổ chức."
Cố Tri Ý cũng làm ra vẻ bất lực nói: “Quân Trạch còn nói, đến lúc đó muốn đón ba mẹ con cháu vào quân đội ở luôn, cháu còn nói mình ở nhà cũng không tệ, đâu cần phải chạy xa như thế.”
Tức c.h.ế.t các người!
Mọi người nghe xong đều có cảm giác bị trúng thương nghiêm trọng. Đến lúc đó còn được đề bạt sao? Dù sao trước đó còn chưa nghe nói muốn đưa vợ con theo quân, nhưng lúc này lại nói thế, đoán chừng là lại thăng chức nên mới có thể xin cho người nhà theo quân.
Một đám phụ nữ trên xe không kìm được đều quăng ra những ánh mắt hâm mộ.
"Theo tôi thấy, vợ lão tứ mới là người thật sự may mắn." Một thím khác cảm thán nói.
Cố Tri Ý biết thím này, có người nói trước đây thím Quế Hoa này muốn gả con gái nhà mình cho Lâm Quân Trạch, chỉ là khi đó Lâm gia lại không nhìn trúng họ.
Những người phụ nữ khác cũng không ngừng phụ họa nói theo: "Cũng chưa chắc, theo tôi thấy, phúc khí của vợ lão tứ còn ở sau này kìa."
“Nhìn thai này của vợ lão tứ lại là con trai rồi. Ôi, bao nhiêu người muốn cầu còn cầu không được đây này!”
Được rồi! Vốn dĩ chủ đề đang vây quanh Lâm Quân Trạch, không biết thế nào đã nhảy sang bụng Cố Tri Ý rồi. Người ở thời đại này ngoài việc quan tâm đến ăn uống no đủ ra, thì cũng chỉ còn lại chuyện sinh đẻ mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-75.html.]
Có rất nhiều người còn ăn không đủ no, nhưng vẫn đẻ liên tục.
Sau đó chủ đề hoàn toàn lệch đi, có một số người còn hỏi Cố Tri Ý có phải cô có bí quyết để sinh được con trai hay không.
Làm Cố Tri Ý dở khóc dở cười, chuyện này đâu phải do cô quyết định, nếu có thể Cố Tri Ý còn mong muốn là một chiếc áo bông nhỏ cơ.
Lâm Quân Trạch ở bên cạnh nhìn thấy gương mặt Cố Tri Ý giống như bị táo bón thì rất muốn cười lên, nhưng phải cố gắng kìm nén, khóe miệng cũng không tự chủ được mà cong lên. Vì sao trước kia còn chưa từng biết cô vợ của mình lại có nhiều biểu cảm đến vậy, thật sự muốn bóp gương mặt cô.
Cũng may Lâm Quân Trạch còn biết bây giờ đang ở bên ngoài, nên vẫn kìm nén cái tay ngứa ngáy này.
Lúc xe đến thôn Phúc Lâm thì mặt trời đã xuống núi.
Mấy người cha Lâm đã tan làm trờ về, mẹ Lâm làm cơm xong lại đến cổng thôn đứng đợi.
Chờ rất lâu cũng chưa thấy xe bò trở về, vốn bà còn muốn trở về ăn cơm, đột nhiên lại nhìn thấy xe bò của Đại Trụ ở đằng xa đang chạy đến bên này.
Mẹ Lâm không khỏi nhón chân lên nhìn quanh, muốn nhìn xem có con trai mình ngồi trên xe không.
Nhìn một hồi lâu cũng không nhìn thấy gì. Không bao lâu sau, xe bò đã đi đến trước mặt bà.
Khi nhìn thấy Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch, bà mới vội vàng chạy lên phía trước. Xe bò của chú Đại Trụ ngừng trước cổng thôn , tất cả mọi người đều lục tục xuống xe.
DTV
Mẹ Lâm vô cùng kích động: “Ôi, lão tứ, cuối cùng các con cũng về đến rồi!”