Trương Lực cũng giải thích cùng với giám đốc Vương, là bởi vì số lượng hàng hóa lần này nhập về không được nhiều lắm, cho nên giá cả thật sự là không có cách nào có thể ép xuống thấp hơn được nữa.
Chỉ có thể chờ đến lần nhập hàng tiếp theo nếu như số lượng tăng lên thì cái giá cả này mới có thể ép xuống thấp hơn được.
“Giám đốc Vương, chúng tôi đây cũng là lấy lãi ít để đẩy mạnh tiêu thụ mạnh, số quần áo này chỉ cần được đặt lên trên kệ tủ của tòa nhà bách hóa lớn, mức giá kia còn không phải là sẽ được tăng lên rất nhiều hay sao?” Trương Lực trêu chọc nói.
Giám đốc Vương đương nhiên là biết, cái loại quần áo giống như thế này ở tòa nhà bách hóa lớn cho dù có bán với giá mười lăm khối cũng vẫn sẽ có thị trường tiêu thụ.
Đương nhiên, yêu cầu đầu tiên chính là chất lượng của nó cũng phải tương xứng với cái giá cả đó mới được.
Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao giám đốc Vương lại lựa chọn hợp tác cùng với Trương Lực.
“Cái này còn phải xem xem khách hàng có chịu mua hay không nữa nha! Vậy tôi đi về trước đây, quần áo của bên cậu phải mau chóng đưa đến cho chúng tôi đấy.”
“Không thành vấn đề, bây giờ tôi sẽ cho người đóng gói thật tốt ngay đây, ngay sáng ngày mai liền dưa đến tận nơi cho ngài.” Trương Lực cười cười tiễn giám đốc Vương rời đi.
Lúc này mới xoay người đi gọi những công nhân đang chuẩn bị tan tầm, bảo bọn họ tiếp tục tăng ca để đóng gói cho thật tốt một ngàn bộ quần áo này trước đã.
Cố Tri Ý bên này cũng có thể đoán được những gì sẽ xảy ra tiếp theo, cho nên cũng không chú ý quá nhiều, về đến nhà liền đón mấy đứa nhỏ về.
“Chị dâu, chị vất vả rồi.” Cố Tri Ý nhận lấy Đoàn Đoàn từ trong tay của Hà Thúy, nói với chị ấy.
“Được, vậy chị trở về nấu cơm đây, buổi tối nếu em có bận quá thì nhớ kêu chị đấy nhé.” Thời điểm trước khi Hà Thuý rời đi còn dặn dò một câu.
“Ai, vâng.” Tiễn Hà Thuý về rồi, Cố Tri Ý để đám nhóc Đại Bảo ở trong phòng làm bài tập, thuận tiện cũng trông coi hai đứa nhỏ kia một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-746.html.]
Chính bản thân cô lại đi nấu cơm.
Buổi tối chỉ xào vài món thức ăn đơn giản, người một nhà ăn xong, đám nhóc Đại Bảo liền đi tắm rửa.
Cố Tri Ý trong coi hai đứa nhỏ, thuận tiện suy nghĩ kiểu dáng quần áo tiếp theo nhà xưởng nên làm.
Chủ yếu là vẫn phải gần sát cái niên đại này, hơn nữa cũng cần phải là những nhân vật trên phim đã từng mặc qua, như vậy cũng coi như là cọ được một đợt nhiệt độ.
Sau khi điều kiện sinh hoạt của mọi người đều tốt lên, cũng bắt đầu chú trọng cách ăn mặc quần áo trang điểm trên người.
Nếu muốn nói tiền nào dễ kiếm nhất ở bây giờ, vậy chắc chắn sẽ là tiền của trẻ nhỏ và phụ nữ.
Còn có Cố Tri Ý vì cái gì lại muốn kiếm tiền như vậy, thật ra tiền trong không gian đủ cho cô xài cả mấy đời cũng không hết, nhưng mà Cố Tri Ý vẫn muốn vì cái quốc gia này lầm làm chút chuyện gì đó.
Bây giờ lại vừa vặn bắt gặp thời kỳ cải cách phát triển, Hoa Quốc cũng vừa vặn đang ở trong thời kỳ vừa mới bắt đầu xây dựng.
Cho nên Cố Tri Ý vẫn muốn có thể giúp đỡ chút gì đó, chỉ là vấn đề nên giúp như thế nào cũng cần phải có một cái lý do hợp lý.
Như vậy mới sẽ không bị người khác đặt sự nghi ngờ lên trên người mình.
DTV
Lâm Quân Trạch bên kia đi học cũng vẫn luôn không trở về, Cố Tri Ý chuẩn bị chờ đến thời điểm lần sau Lâm Quân Trạch trở về, hai người bọn họ sẽ cùng nhau thương lượng một chút.
Xem thử xem số tiền này nên làm thế nào để có thể nạp vào ngân khố của quốc gia?
Thật ra điều mà Cố Tri Ý suy nghĩ đó chính là bản thân cô có thể xuyên không, có được kỳ ngộ lớn như vậy, tiền để sau này cô cũng có thể kiếm được.
Nhưng mà quốc gia này đang ở trong thời điểm phát triển, bản thân cô có thể làm chút chuyện gì đó, cũng có thể làm cho lòng của cô trở nên yên ổn hơn.