Đến lúc đó, ở cửa hàng bách hoá bên kia, chỉ cần người phụ trách có chút nhạy bén trong kinh doanh, bọn họ cũng biết thời điểm này là cơ hội tốt để hợp tác.
Cho nên, việc hợp tác của Trương Lực không phải sẽ dễ nói chuyện hơn sao?
Cứ như vậy Cố Tri Ý mang theo tâm tư nhỏ bắt đầu chương trình học hôm nay.
Bên kia, Trương Lực thật sự cũng giống như suy nghĩ của Cố Tri Ý, quá trình đàm phán không mấy thuận lợi.
Khi mang theo trang phục của xưởng mình nhà đi nói chuyện, đối phương chỉ nhìn thoáng qua, sau đó tống cổ Trương Lực ra ngoài.
“Thật xin lỗi, chúng tôi là một doanh nghiệp nhà nước, chúng tôi đều có hợp tác rồi, chuyện này tôi không thể quyết định được.”
Cuối cùng Trương Lực cũng mất hứng ra về, có vài nhân viên bán hàng bách hóa rất thích kiểu quần áo do Trương Lực mang đến, nhưng họ đều là người làm công, cũng không dám quá trắng trợn táo bạo.
Cuối cùng, chỉ có một số người sẵn sàng giữ lại quần áo này, đặt nó ở đây trước, sau này sẽ bán nó nếu ai muốn.
Trích phần trăm cũng dựa theo trước đó đã nói, với mỗi thứ bán ra có thể nhận được 3 mao tiền.
Thật ra mọi người cũng không quá ôm hy vọng.
Nói cho cùng thì quần áo này cũng không rẻ, tuy rằng sinh hoạt hiện tại được cải thiện rất nhiều, nhưng nếu dùng một tháng tiền lương để mua một món quần áo, họ có chút không làm được.
Cho nên người bán hàng cũng chỉ bởi vì việc trích phần trăm, mà ỡm ờ giữ lại quần áo.
Cố Tri Ý trở về sau giờ học, trong khi các bạn học khác lại đi đến cửa hàng bách hóa để hỏi thăm về giá cả quần áo.
“Tiểu Ý, quần áo này chúng ta không thể nhận.” Sau khi tan học, Hồ Tự Tuệ bọn họ liền trả lại quần áo cho Cố Tri Ý.
“Cầm lấy đi, đây chính là tặng cho các cô, thuận tiện giúp tôi quảng cáo một chút.” Cố Tri Ý còn tinh nghịch nháy mắt với hai người họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-744.html.]
“Nếu không, chúng ta vẫn là đưa tiền cho cô đi?” Ngô Cát Vi đề nghị.
“Vi Vi, như vậy không phải quá khách khí rồi sao? Nhanh nhận lấy đi, nếu như quảng cáo tốt, tôi còn muốn khen thưởng cho các cô đó nhé.”
Cuối cùng hai người chỉ có thể nhận lấy, trước khi đi còn trịnh trọng tỏ vẻ sẽ giúp xưởng quần áo của Cố Tri Ý làm tuyên truyền.
“Được, nếu như hiệu quả tốt, tôi sẽ mời hai người làm đại sứ tuyển truyền trong tương lai.” Cố Tri Ý hiếm khi đùa giỡn vài câu.
Bọn họ nói xong liền tạm biệt nhau và đi về nhà.
Mấy bạn học nữ còn lại cùng nhau đi đến tòa nhà bách hóa lớn rồi dò hỏi nhóm người bán hàng ở đó.
DTV
“Ai, chỗ này của mấy người có bán quần ống loe gì đó không thế?”
“Quần ống loe? Không có đâu mà?”
“Không phải chứ, bạn học của bọn tôi đều nói là mua ở chỗ này của các người, sao bây giờ lại nói là không có rồi?”
“Đồng chí, thật sự bên này của chúng tôi không có sản phẩm đó mà, nếu không thì cô quay trở về hỏi lại một chút, xem xem có phải đúng là mua đồ của chúng tôi hay không?” Ngữ khí của người bán hàng càng về sau càng không được tốt đẹp gì cho cam.
“Ai, chính là chỗ này của mấy người mà, cô mau đi gọi giám đốc của các cô ra đây, tôi phải hỏi thử xem một chút, xem tại sao người khác đều có thể mua được mà đến lượt tôi hỏi thì lại bảo là không có?”
Diệp Huyên có chút bất mãn nói, động tĩnh bên này cũng đã thành công gọi được giám đốc của tòa nhà bách hóa lớn đi ra.
“Ông chính là giám đốc có đúng không? Ông mau nói xem, tại sao các bạn học của tôi tới chỗ này của mấy người đều có thể mua được quần áo, mà tôi tới thì lại nói với tôi là không có cái loại quần ống loe đó?”
“Vị đồng chí nữ này, cô cứ bình tĩnh lại trước một chút đã, thật sự bên này của chúng tôi không có loại quần ống loe mà ngài nói.”
“Không có thật sao? Vậy làm sao mà bạn học của tôi mua được? Chính là cái loại giống như kiểu của mấy người trên phim gần đây mặc kia kìa.” Diệp Huyên còn định tranh luận cùng với giám đốc thêm một hồi nữa.