“Ai nha, tôi tự hỏi tại sạo thời tiết hôm nay lại tốt như vậy, hoá ra là Tiểu Ý của chúng ta đã trở về trường học?” Ngô Cát Vi hiện tại cũng đã quen thuộc, mấy người không có việc gì cũng đùa giỡn với nhau vài câu.
“Đúng vậy, còn không phải vì nhớ tới các người sao?” Cố Tri Ý đáp lại.
“Hai đứa nhỏ để chị dâu Hà chăm sóc sao?” Ngô Cát Vi quan tâm hỏi thăm.
“Đúng vậy, cũng không biết chị dâu Hà một mình có lo hết việc hay không đây.”
“Không có việc gì, trước nhìn xem, đến lúc đó nếu là không được, chúng ta lại tìm người khác.” Hồ Tư Tuệ nói.
“Đúng vậy, đúng rồi, tôi có mang theo quần áo cho các người, các cậu về nhà nhớ mặc thử xem có hợp với bản thân không.” Cố Tri Ý nói xong liền cầm cái túi dưới bàn lên.
Tuy rằng hiện tại không có bao bì đóng gói tinh xảo như đời sau, nhưng Cố Tri Ý vẫn rất cố gắng.
Cô cũng không nói gì nhiều, chỉ là cầm bao nilon đựng đồ cho hai người, vẫn là chiếc túi đựng, nhưng không phải loại túi không có hình, chiếc túi này có hình chữ nhật nhỏ, bên trên còn có tên nhà máy của Cố Tri Ý.
Dòng chữ to: Xưởng quần áo Ý Trời.
Dù sao hiện tại thiết bị cũng có hạn chế, muốn làm ra logo tương đối tinh xảo và cao cấp vẫn còn có chút khó khăn, hơn nữa người ở hiện tại không mấy chú ý đến việc này.
Hồ Tư Tuệ nhận lấy chiếc túi trong tay Cố Tri Ý, sau khi lấy quần áo bên trong ra, ngay lập tức thu hút sự chú ý của nhiều người.
“Tư Tuệ, cô mua quần áo ở đâu vậy? Nó có phải trông rất giống với bộ quần áo nữ chính mặc trong bộ phim mưa xuân đang chiếu gần đây không?”
Những người có đôi mắt tinh tường vừa thấy bộ áo quần này liền cảm thấy nó thực sự giống hệt với bộ quần áo của nhân vật nữ chính trong phim, mọi người càng thêm tò mò.
Hồ Tư Tuệ nhìn thoáng qua Cố Tri Ý, Cố Tri Ý giành nói trước.
“Cái này a, là tôi mua ở cửa hàng bách hoá, không ngờ mọi người cũng xem phim đó. Nữ chính rất phong cách.” Cố Tri Ý cũng không thổi phồng về quần áo, mà chỉ đơn giản là nói về nữ chính trong bộ phim.
DTV
Người phụ nữ vừa nói đến bộ phim kia cũng là thao thao bất tuyệt.
Lúc sau các bạn học nữ ở xung quanh đều xông tới, có một số người trong số họ là người ở Bắc Kinh, điều kiện gia đình cũng khá tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-743.html.]
Cho nên vừa nhắc đến phim điện ảnh, đề tài không phải đã tới ngay sao?
“Đúng không? Tôi cũng muốn mặc quần áo giống cô ấy, quần áo quá xinh đẹp và thời trang, ai nha, Tri Ý này, cô mua bộ quần áo này có đắt không?” Có bạn học nữ gia đình có điều kiện tốt bắt đầu hỏi Cố Tri Ý về giá cả.
Cố Tri Ý nói một cách bí ẩn: “Không đắt không đắt, chúng ta có thể mua nổi.”
“Lát nữa tan học tôi cũng muốn đi cửa hàng bách hoá nhìn xem.” Nhiều bạn học nữ tỏ ra rất thích thú với điều này.
Cố Tri Ý cũng không nói gì thêm nữa, đúng lúc cũng đến giờ vào học.
Mọi người đều trở về chỗ ngồi.
Giáo viên nhìn thấy Cố Tri Ý tới trường học, cũng gật đầu với cô, sau đó mới bắt đầu chương trình học ngày hôm nay.
Hồ Tư Tuệ thừa dịp lão sư xoay người, trộm nói nhỏ với Cố Tri Ý.
“Nói đi, có phải cô lại nghẹn chiêu gì hay không?”
Hồ Tư Tuệ híp mắt, vẻ mặt như muốn hỏi Cố Tri Ý lại muốn làm việc gì. Nhìn đến mức Cố Tri Ý phải xấu hổ.
Cô chột dạ sờ cái mũi, nhỏ giọng trả lời: “Tôi, tôi có thể có ý nghĩ xấu gì chứ? Cô đừng oan uổng tôi.”
Hồ Tư Tuệ vẫn là không tin, hoài nghi nhìn chằm chằm vào Cố Trị Ý một lúc lâu.
“Được rồi, mau đi học đi.” Cố Tri Ý nhanh chóng đánh mất ánh mắt tìm tòi của Hồ Tư Tuệ.
Muốn hỏi Cố Tri Ý có ý xấu gì sao? Tất nhiên là có!
Đưa quần áo cho hai người là một chuyện, nhân tiện đánh quảng cáo một chút cũng là thật sự.
Đó là cách sử dụng nó tốt nhất, không phải sao?
Hơn nữa, Trương Lực ở bên kia có lẽ đang nói chuyện hợp tác, nhân dịp cơ hội này, để vài người đi đến cửa hàng bách hoá hỏi trước.