“Tốt quá tốt quá.” Nhị Bảo là đứa nhóc tham ăn, mới vừa rửa mặt xong liền gấp không chờ nổi uống trước một ngụm.
Bọt sữa trắng đục đọng lại hai bên khóe miệng, Nhị Bảo nheo lại đôi mắt giống như đang hưởng thụ.
Còn Đại Bảo và Tam Bảo lại đi nhìn em trai em gái trước.
Điều này đã trở thành một việc không thể bỏ qua sau khi thức dậy rửa mặt và ăn uống.
“Chào buổi sáng, em gái.” Đại Bảo hiện tại tương đối trầm tính hơn.
Nhưng Tam Bảo lại không để ý nhiều như vậy, trực tiếp đi lên hôn Đoàn Đoàn một ngụm.
“Em gái thơm quá!”
Nhị Bảo uống một hớp sữa, vừa quay đầu đã thấy anh trai và em trai đang vây quanh em gái, cậu bé lập tức dừng lại động tác.
Miệng còn chưa chùi sạch sẽ đã trực tiếp đi lên chuẩn bị hôn Đoàn Đoàn.
Đoàn Đoàn tỏ ra hoảng sợ, trực tiếp khóc thét lên.
Lúc này mới ngăn cản được việc đầu độc của anh hai Nhị Bảo.
Đàn con của con người thật là đáng sợ.
“Nhị Bảo, em chưa lau miệng đã tới hôn em gái, nhìn xem em gái ghét bỏ em như thế nào đi.”
Người làm anh cả như Đại Bảo cũng không thể xem nổi.
“Em, em không phải sốt ruột sao?” Nhị Bảo có chút chột dạ nói.
Vừa rồi nhìn thấy em gái bị vây quanh, Nhị Bảo chỉ là thấy sốt ruột nên muốn tới giải cứu em gái mà thôi.
“Được rồi, mấy đứa đều ăn cơm đi, lát nữa còn phải đi học.” Cố Tri Ý ở một bên tức giận nhắc nhở.
Nhị Bảo bất đắc dĩ thở dài, cả người đều ủ rũ cụp đuôi.
Cậu bé ở một bên lẩm bẩm: “Con không muốn đi học đâu, con muốn ở nhà với em gái, như vậy em gái sẽ không nhàm chán.”
Cố Tri Ý vỗ nhẹ vào đầu Nhị Bảo.
“Con tưởng bở, không đi học? Vậy thì về sau ai dễ dạy em gái kiến thức nếu con không đi học?”
Nghe Cố Tri Ý nói như vậy, Nhị Bảo còn tỏ ra rất có lý gật đầu.
“Cũng đúng, em gái còn chờ con dạy đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-742.html.]
Cố Tri Ý cứ lừa dối như vậy, Nhị Bảo cũng bị mê hoặc không thấy phương hướng.
Cố Tri Ý nhìn Nhị Bảo bị lừa dối, cô vẫn luôn nín cười.
Xem ra phương pháp này không sợ già, có hiệu quả với thằng nhóc Nhị Bảo cộc lốc này là được.
Đại Bảo nhìn đứa em trai ngốc nghếch bị lừa dối, cậu bé cũng không nói gì.
Sau khi vài người ăn sáng xong, Cố Tri Ý cho hai đứa nhỏ b.ú sữa, nhân tiện vắt một ít sữa ra bỏ trong nhà, vừa vặn lúc này Hà Thúy cũng tới.
“Chị dâu Hà, làm phiền chị chăm sóc bọn nhỏ trong nhà nhé, em theo chân bọn nhỏ đi học đây.” Cố Tri Ý cầm túi lên, dặn dò Hà Thúy vài câu.
“Được rồi, em cứ yên tâm đi thôi, trong nhà giao cho chị đi.” Hà Thúy cười nói.
Hai đứa nhỏ còn đang trợn tròn mắt nhìn đâu, Cố Tri Ý đi lên hôn hai đứa một ngụm, lúc này mới đi theo Đại Bảo và Nhị Bảo đến trường.
Khi đi trên đường. Cố Tri Ý còn không quên nhắc nhở Tam Bảo một chút.
“Nhớ rõ ha, đi học không thể ăn vụng đồ vật, con biết chưa?”
“Con biết rồi mẹ, tan học con sẽ ăn.” Tam Bảo ủy khuất nói.
Không phải cậu nhóc chỉ là khi đi học đào một chút cứt mũi sao?
“Được rồi, đều đi học đi thôi, nhớ chăm chỉ học đấy nhé.” Cố Tri Ý mỉm cười và vẫy tay với bọn nhỏ.
Sau đó cô cũng đi đến trường.
Hồ Tư Tuê vừa đến đã nhìn thấy Cố Trị Ý đang ngồi ở chỗ đọc sách, phấn khởi chạy lên. Trực tiếp ôm Cố Tri Ý từ phía sau.
“Tiểu Ý, cô đi học lại rồi sao?”
“Đúng vậy, tôi đến làm bạn với cô.” Cố Tri Ý vỗ bàn tay Hồ Tư Tuệ, vui đùa nói.
“Cô không biết tôi đã buồn chán thế nào khi không có cô ở đây.” Hồ Tư Tuệ thuận thế ngồi xuống, sau đó mới bắt đầu oán giận với Cố Tri Ý.
“Cô sẽ nhàm chán sao? Tôi không tin.” Cố Tri Ý nói xong, liền trả lại số ghi chép lúc trước Hồ Tư Tuệ cho mình.
“Xem ra mấy ngày tôi không có ở đây, cô cũng rất nghiêm túc.”
DTV
“Đúng vậy, tôi không phải là vì ghi chép cho cô mới vậy sao?” Hồ Tư Tuệ nghiêm trang nói.
“Được, vậy cảm ơn chị Tuệ Tuệ của chúng ta.” Cố Tri Ý còn không quên trêu ghẹo Hồ Tư Tuệ.
Ngô Cát Vi vừa đến đã nhìn thấy hai người bọn họ đang ngồi đùa giỡn.