Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 74

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:12:52
Lượt xem: 130

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chờ đến khi đến thị trấn cũng đã năm giờ chiều, Cố Tri Ý còn đang nghĩ phải đi đâu tìm xe bò về thôn thì đột nhiên nhìn thấy chú Đại Trụ đứng ngay ngã tư hợp tác xã, Cố Tri Ý vô cùng ngạc nhiên bước đến chào hỏi.

"Chú Đại Trụ, sao giờ này chú còn ở trên trấn?"

Chú Đại Trụ nhìn thấy Cố Tri Ý thì sắc mặt cũng rất vui vẻ: "Vợ lão tứ à, cuối cùng các cháu cũng đến rồi. Tôi ở đây còn không phải do các cháu đã điện báo trước rồi sao, tính toán có thể hôm nay các cháu sẽ về đến nên cố ý đến đây chờ sẵn. Nếu trễ hơn một chút mà các cháu còn chưa về, tôi còn chuẩn bị đi về, ngày mai lại quay lại đây."

Nghe chú Đại Trụ nói vậy, Cố Tri Ý mới biết được, hóa ra trước đó có phát điện báo nên chú Đại Trụ mới đến đây chờ.

Thế là cô ngại ngùng nói: “Vừa rồi, chúng cháu phải đến bệnh viện của huyện để làm kiểm tra nên mới làm trễ nải thời gian, chú Đại Trụ, để chú đợi lâu rồi!”

DTV

“Ôi, không có việc gì cả. Về rồi là tốt!” Lúc này chú Đại Thụ mới nhìn thấy Cương Tử đi bên cạnh dìu Lâm Quân Trạch, ông ấy mới ân cần hỏi thăm: “Lão tứ, nghe nói cháu bị thương à? Không có gì đáng ngại chứ?”

“Chú Đại Trụ, không có gì đáng ngại ạ!” Lâm Quân Trạch được đỡ đi lên trước, anh lễ phép trả lời.

Chú Đại Trụ nhìn thấy anh hiện tại ngoài đi lại không tiện ra thì cũng không có nhiều vấn đề, nên nói: “Không có chuyện gì là tốt rồi! Được rồi, mau lên xe, cha mẹ cháu còn ở nhà lo lắng đấy.”

Ba người Cố Tri Ý cũng vội vàng lên xe, trên xe còn có mấy người phụ nữ cùng thôn, họ nhìn thấy Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch cũng dồn dập nhiệt tình chào hỏi.

“Lão tứ quay về rồi à?”

“Nghe nói vợ của lão tứ còn đến chăm sóc mà, có lẽ phục hồi cũng không tệ ha!”

Cố Tri Ý xuyên đến đây còn chưa lâu, lại ít qua lại với mấy người trong thôn nên có một số người trong thôn cô còn không quá quen biết, chỉ có thể dựa vào trí nhớ của nguyên chủ mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-74.html.]

Mặc dù Lâm Quân Trạch vẫn thường xuyên ở trong quân đội, nhưng tốt xấu gì cũng đã lớn lên trong thôn, nên Cố Tri Ý cứ gọi theo Lâm Quân Trạch, chuẩn không sai.

Lúc Cố Tri Ý còn đang khen ngợi bản thân mình lanh trí, thì bên cạnh có một người phụ nữ lên tiếng gọi cô: “Vợ lão tứ?”

“Hửm?”

“Chồng của cô, đây là…?” Đằng sau câu hỏi này cũng đã rất rõ ràng, chính là muốn hỏi thăm tình trạng hiện tại của Lâm Quân Trạch.

Thế hệ trẻ tuổi trong thôn chỉ có mỗi con trai nhỏ Lâm gia là có tiền đồ nhất. Khi đó ở trong thôn cũng có vài người trẻ tuổi như thế được tuyển chọn.

Nhưng đến hiện tại, mấy người khác không xuất ngũ thì cũng bị thương, cũng chỉ có mỗi con trai nhỏ Lâm gia thăng chức vù vù như ngồi xe lửa, nghe nói bây giờ còn là một lãnh đạo trẻ tuổi.

Biết bao phụ nữ trong thôn còn đỏ mắt đây, phong thủy của Lâm gia tốt, tổ tông đều phù hộ cho cả nhà họ.

Cố Tri Ý biết mấy người này đều có sở thích nhiều chuyện, vì thế cô cũng dứt khoát nói thẳng, cả thôn này sớm muộn gì cũng biết: “Thím, anh ấy bị thương nhẹ, cháu đến chăm sóc anh ấy vài ngày.”

Chú Đại Trụ ngồi phía trước đánh xe bò chạy thẳng về thôn Phúc Lâm. Mấy người phụ nữ trên nghe nghe Lâm Quân Trạch bị thương thì dồn dập tiến đến quan tâm.

“Lão tứ, cậu bị thương ở chân à?” Một thím trong số đó hỏi.

Lâm Quân Trạch nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng vậy ạ! Thím Triệu, cháu bị thương nhẹ thôi, thuận tiện về quê thăm nhà một chút.”

Mọi người nghe anh nói như thế, thì không khỏi nhìn sang chân của anh. Họ đều biết Lâm Quân Trạch là người trong quân đội, nhưng chân bị thương như thế, sau này còn cơ hội để quay lại quân đội hay không còn chưa biết được. Nhưng mọi người trên xe đều ngầm hiểu ý nhau mà không hỏi nữa.

Chỉ là luôn có một số người luôn cười trên nỗi đau của người khác, không muốn nhìn thấy người khác sống tốt hơn mình, chỉ cần nhìn thấy người ta không hạnh phúc bằng mình thì bản thân mới vui vẻ.

Loading...