Bên này, Cố Tri Ý thì hỗ trợ mua thêm vài thứ, đến lúc gửi về nhà thì mỗi nhà một ít.
Lại thêm chị dâu thứ ba Lâm Thúy Vân cũng đã sắp sinh, đến lúc đó, cô không thể quay về, vì vậy cô đã gửi hai bình sữa bột trở về, cũng giống như Lý Hồng Hà trước kia, sẽ không có gì là thiên vị cả.
Hiện tại tuy mọi người cách xa nhau nhưng tình cảm ngược lại thì tốt hơn rất nhiều.
Bình thường Lâm gia bên kia có muối chút đồ ăn hay bánh mứt gì thì đều nhớ đến mà gửi cho gửi cho một ít.
Cũng xem như có lòng.
Cố Tri Ý đã mua vé xe lửa vào ngày kia cho mọi người. Lúc trở về nhà vào buổi tối thì cô đã nói chuyện với mọi người, thuận tiện cũng nhắc đến vấn đề tiền bạc.
DTV
Đầu tiên là cô gửi tiền dưỡng lão cho cha Lâm và mẹ Lâm.
“Cha mẹ, con đã suy nghĩ rồi, nếu nhiều tiền như vậy để cha mẹ mang theo trên đường về sẽ không an toàn, vì vậy mọi người về bên đó thì đến bưu điện lấy là được. Còn về việc anh cả và anh hai muốn làm ăn, cha mẹ cứ tự sắp xếp là được rồi ạ. Còn nếu không đủ thì bên này con sẽ nghĩ cách.”
Cố Tri Ý nói như vậy, chủ yếu cũng vì không muốn cha mẹ Lâm cảm thấy cô có nhiều tiền vô số, đến lúc cần thì khóc lóc than nghèo, cũng tránh cho sau này có thêm phiền phức gì khác.
“Được rồi, vậy cứ theo ý con mà làm là được.” Cha Lâm cũng không có ý kiến.
Đến khi cô trở về phòng mình, Cố Tri Ý mới đến phòng của Lưu Ngọc Lan, hỏi suy nghĩ của Lưu Ngọc Lan.
Chỉ là Lưu Ngọc Lan và Cố Khôn bên này trước mắt chỉ muốn nhận thầu đất để tự mình trồng trọt và sản xuất.
Trong nhà có tiền nên Cố Khôn cũng không có ý định cầm tiền của Cố Trị Ý.
“Những năm nay, cha và mẹ con đã tiết kiệm được chút tiền, con không cần lo đâu.”
“Cha mẹ, bây giờ trong nhà không có ai giúp đỡ hai người nữa, hai người cũng đừng nhận thầu quá nhiều, sẽ rất vất vả.” Cố Tri Ý rất không yên tâm mà dặn dò.
“Được rồi, trong lòng cha và mẹ con còn không biết tính sao?” Lưu Ngọc Lan liếc nhìn Cố Tri Ý một cái, bà vừa cười vừa nói.
Hiện tại, trong nhà của họ cũng chỉ còn vợ của lão đại và lão nhị ở lại và thêm mấy đứa bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-739.html.]
Trong nhà cũng có thể là rất bận rộn, hai người quay về lúc này là kịp thời.
“Được rồi, trong lòng hai người tự tính toán là được.”
Cố Tri Ý nói xong thì cũng giúp đỡ Lưu Ngọc Lan thu dọn đồ đạc, sau đó mới vụng trộm nói với Lưu Ngọc Lan một câu, thế nhưng lại bị Lưu Ngọc Lan không đồng ý mà liếc cho.
“Con nói xem sao lại to gan như vậy hả? Thế mà còn chưa cho nhà chồng con biết sao, không phải thì lại có ý kiến rồi.”
“Mẹ, mẹ cứ yên tâm, hai bên đều có.”
Cố Tri Ý nhỏ giọng nói, sau đó thật sự là giúp đỡ Lưu Ngọc Lan dọn đồ xong thì trở lại phòng của mình.
Buổi tối, hai đứa bé cũng là tự Cố Tri Ý phải trông nom.
Lúc này, ba anh em Đại Bảo đang ngồi chơi với em trai và em gái.
Cố Tri Ý cũng bớt lo lắng hơn rất nhiều, chỉ là vất vả vào ban đêm khi hai đứa bé đi tiểu đêm mà thôi, nhưng bây giờ đã dần dần quen rồi.
Bên này, mấy người cha Lâm phải trở về, Lâm Quân Trạch cũng không thể trở về một chuyến, nói thế nào thì mấy người lớn cũng cảm thấy hơi thất vọng, nhưng họ thấu hiểu cho. Hiện tại việc học của Lâm Quân Trạch rất quan trọng.
Cố Tri Ý giao hai đứa bé cho Hà Thúy trông giữ giúp, cô và hai anh em Cố Tử Lâm cùng nhau tiễn mấy người già ra nhà ga xe lửa.
Hai anh em Cố Tử Lâm phụ trách vận chuyển đồ đạc lên xe.
“Cha mẹ, mọi người trên đường đi phải cẩn thận, về đến nơi thì để anh cả phát điện báo cho con.” Cố Tri Ý ở nhà ga dặn dò mấy người lớn.
“Được rồi, chúng ta đều biết rồi, các con cũng trở về đi, hai đứa nhỏ còn ở trong nhà.” Cuối cùng thì Lưu Ngọc Lan cũng không yên lòng.
“Chú thím, cha mẹ, chúc mọi người thuận buồm xuôi gió.” Cố Tử Lâm nói.
Đồ đạc đã được khiêng vác lên xe cho mọi người xong xuôi.
Cố Tri Ý đứng bên ngoài, thông qua cửa sổ xe mà nói thêm vài câu với mọi người.