Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 735

Cập nhật lúc: 2024-12-22 07:42:49
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng qua thuận đường nên cô vẫn ghé Thanh Hoa một chuyến, mời Hồ Tư Tuệ và Ngô Cát Vi cũng đến nhà uống rượu vào ngày mai.

“Được được được. Ngày mai, bọn tớ sẽ đến đúng giờ.” Hồ Tư Tuệ cười, cam đoan nói.

Cố Tri Ý nói với họ xong thì cũng rời khỏi chỗ này ngay sau đó.

Trên đường trở về, nhìn thấy nguyên liệu nấu ăn còn tươi ngon nên cô cũng mua chút ít, còn thiếu thứ gì, thì cô lấy từ trong không gian của mình ra phối hợp với nhau.

Sau đó lại xách theo bao lớn, bao bé trở về nhà. Lưu Ngọc Lan nhìn thấy thì cằn nhằn một trận.

DTV

“Con nói chỉ mời một bàn mấy người, sao lại mua nhiều đồ như vậy?”

“Mẹ, không nhiều đâu ạ, không phải do trên đường đi về, con nhìn thấy họ bán đồ còn tươi nên mới mua hay sao? Cũng đã mua về rồi, thời tiết bây giờ cũng có thể dự trữ lâu chút, không có gì đáng ngại đâu ạ.”

“Con ấy mà, bây giờ đã bao nhiêu miệng ăn rồi, con còn không biết tiết kiệm vậy hả?”

“Mẹ con biết rồi. Con biết rồi. Lần sau con sẽ tiết kiệm.” Cố Tri Ý vội vàng cắt ngang lời cằn nhằn của Lưu Ngọc Lan.

“Ôi, mệt c.h.ế.t con rồi. Mẹ, con đi xem mấy đứa bé trước đã.” Cố Tri Ý nói xong thì rửa tay sạch sẽ rồi đi vào nhìn mấy đứa bé.

“Cái con nhỏ này.” Lưu Ngọc Lan nhìn chằm chằm vào bóng lưng Cố Tri Ý, tức giận nói.

Tuy cằn nhằn là vậy nhưng bà vẫn nhận mệnh mang hết mấy thứ Cố Tri Ý đã mua về sắp xếp lại.

Sau khi vào nhà Cố Tri Ý thấy Hà Thúy đi theo hai người mẹ Lâm dỗ dành hai đứa bé.

Mẹ Lâm chỉ sợ sau khi họ đi về thành phố Triều bên kia thì hai đứa bé sẽ không quen.

Vì vậy thừa dịp lúc này họ còn ở lại đây mà dặn dò một số thói quen của hai đứa nhỏ cho Hà Thúy biết trước và làm quen.

Như thế này cũng thuận tiện cho Hà Thúy có thể chăm sóc tốt cho hai đứa bé.

“Mấy việc như cho uống sữa thì sau này khi Tiểu Ý đã quay trở lại đi học, con bé sẽ lấy sữa trước, cháu chỉ cần lấy bình này rồi cho hai đứa nhỏ uống. Bình thường thì đều là đứa bé uống trước, nếu đứa lớn mà uống trễ hơn thì sẽ không vui đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-735.html.]

Mẹ Lâm cứ lải nhải bàn giao lại rất nhiều chuyện, thấy có chuyện gì không biết thì Hà Thúy vẫn rất khiêm tốn hỏi lại.

“Mẹ, chị dâu.” Cố Tri Ý bước vào rồi gọi hai người một tiếng.

Lúc này, mẹ Lâm mới ngừng câu chuyện lại: “Vợ lão tứ trở về rồi sao? Mọi chuyện thế nào rồi con?”

Bởi vì vẫn còn người ngoài ở đây nên Cố Tri Ý cũng không lấy giấy tờ chứng nhận bất động sản ra, cô chỉ nói: “Mẹ, mọi chuyện đều đã xong rồi ạ, mẹ yêu tâm đi ạ!”

“Ôi, được rồi, làm xong rồi là tốt rồi.”

“Chị dâu, giờ này em cũng đã trở về rồi, chị quay về nấu cơm cho Tiểu Chí đi ạ. Ngày mai, trong nhà sẽ làm một bữa tiệc rượu, hai đứa bé này còn phải phiền chị vất vả hơn.” Cố Trí Ý nói với Hà Thúy.

“Không có gì, không có gì. Tôi vẫn nên đợi đến giờ rồi trở về vậy.” Hà Thúy nghĩ đến hôm nay là ngày đầu tiên mình đi làm, vẫn nên làm cho hết trách nhiệm.”

“Không đến mấy phút đồng hồ nữa đâu ạ, chị về đi! Bây giờ cũng không còn chuyện gì nữa, mà chị thấy đó, mấy đứa bé cũng rất ngoan ngoãn đây.”

Cố Tri Ý đã nói đến vậy thì Hà Thúy cũng chỉ có thể cười nghe theo.

Tiện thể lại khen hai đứa bé rất lanh lợi.

Đứa bé nhỏ như vậy, bình thường ngoại trừ lúc đói bụng phải gào khóc ra thì ngược lại đều là im lặng mà ngủ. Nhờ thế mà giảm bớt phiền phức cho mấy người lớn như họ.

Chờ cho đến khi Hà Thúy đi rồi, Cố Tri Ý mới làm động tác giả lấy hết giấy tờ buôn bán bất động sản từ trong giỏ xách ra.

Vừa vặn lúc này, hai người Cố Khôn cũng đã đi dạo trở về, họ nhìn thấy Cố Tri Ý thì không khỏi phải hỏi nhiều hơn một câu.

“Chuyện đó làm đến đâu rồi con? Có thuận lợi không?”

“Cha, chuyện rất thuận lợi, mấy cái này cũng chính là chứng nhận và thỏa thuận mua bán đất.”

Hai người họ tò mò đi qua nhìn. Đừng nói đây chỉ là một tờ giấy mỏng nhưng không ngờ lại có giá trị đến hơn hai ngàn khối tiền.

“Như vậy cũng tốt, thế này thì sau này cũng xem như đã có nhà ở Bắc Kinh.” Cha Lâm rất cảm khái nói.

Loading...