Giáo sư Trần cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà nhận tiền.
“Ôi, em nói thế này là chuyện gì chứ?” Giáo sư Trần đã đi nhưng vẫn bất đắc dĩ mà thì thầm.
Mấy trăm khối tiền nnói không nhiều nhưng chắc chắn cũng không phải là một con số ít.
Giáo sư Trần nghĩ rằng Cố Tri Ý là một người thành thật, thế nhưng ông không biết sau này vẫn còn có chút liêmn quan với nhau.
Giáo sư Trần cho mấy đứa bé là một chuyện, một chuyện khác chính là con trai của giáo sư Trần đang ở nước ngoài, nếu nói có liên quan thì đoán không chừng chính là chuyện làm ăn sau này có phát triển.
Nói không chừng hai người cũng có thể hợp tác với nhau, đúng không?
Đúng là trong lòng Cố Tri Ý có suy nghĩ như thế này. Đương nhiên cứ xem như hợp tác không thành đi chăng nữa thì cũng coi như là sau này nếu gặp lại vẫn có thể nói chuyện.
Trước đây giáo sư Trần cho cả nhà họ thuê nhà cũng xem như muốn giúp họ một chuyện mà thôi.
Cố Tri Ý cầm giấy tờ buôn bán đất còn nóng hổi trong tay mình thì trong lòng không thể không nói có bao nhiêu háo hức.
Đừng nhìn đây chỉ là một tờ giấy mỏng, đây chính là ngôi nhà đầu tiên của gia đình họ ở Bắc Kinh này.
Không nói việc này còn làm tăng giá trị của không gian, mà hiện tại đối với cả nhà họ điều này chính là một ký ức tốt đẹp biết bao nhiêu.
Cố Tri Ý nhẹ nhõm cả người, mang túi xách lên, cô đã đặt chứng nhận bất động sản vào không gian từ sớm rồi.
Thừa dịp lúc này lại rảnh rỗi, Cố Tri Ý tiếp tục đi dạo xung quanh, từ đó cô mới cảm nhận được Bắc Kinh thật sự đã bước vào chính sách mới.
Trên đường đi, cô nhìn thấy người ta bày bán hàng hóa trên vỉa hè thì biết rằng, hiện tại người ta cũng chỉ lấy một ít đồ ra bán mà thôi, vẫn chưa thể nói đến khái niệm làm ăn buôn bán.
Vì họ vẫn chưa biết rõ tiếp theo chính sách sẽ thế nào, nên chỉ dám buôn bán nho nhỏ.
Cô nghĩ bản thân mình cũng đã một thời gian rồi chưa đến công xưởng bên kia, thế là cô dứt khoát ngồi xe buýt đến đi xem một chuyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-734.html.]
Lô hàng đầu tiên cũng sắp đến thời gian rồi, nếu rảnh rỗi cũng phải tự đến đó xem thế nào.
Dù sao thì đây cũng chính là lúc khởi nghiệp của bản thân nên phải chú ý đến nhiều hơn.
Lúc cô đến công xưởng thì vừa khéo Trương Lực đang chuyển hàng vào nhà kho, anh nhìn thấy Cố Tri Ý đến thì vội vàng thả tay xuống đi lên phía trước chào hỏi: “Chị dâu, hôm nay sao lại rãnh rỗi mà đến đây?”
Cố Tri Ý không khỏi cười nói: “Chẳng lẽ cứ làm bà chủ mà không chịu ra tay hay sao? Bây giờ có thời gian rảnh thì đến xem thử lô hàng kia như thế nào rồi?”
DTV
“Hì hì, chị dâu, làm gì cần đến chị phải tự mình ra tay thế này, chị không phải chính là hậu phương vững chắc của chúng tôi hay sao? Tôi còn đang suy nghĩ tối nay sẽ trở lại báo cáo với chị, lúc này lô hàng đầu tiên đã làm xong rồi, chúng tôi bên này cũng không cần sản xuất nữa.”
Cố Tri Ý khẽ gật đầu, nói: “Vậy cứ để công nhân dựa theo tiến độ ban đầu mà làm, bên này, cậu thử đi đến mấy cửa hàng, xem có thể hợp tác với mấy cửa hàng bách hóa hay không?”
“Được, vậy ngày mai, em sẽ đi thăm dò thử.” Trương Lực gật đầu trả lời.
Cố Tri Ý đi thẳng vào xưởng, bên trong xưởng, mấy thím nhìn thấy Cố Tri Ý, họ đều quay sang chào hỏi cô.
Cố Tri Ý đi lên trước nhìn thấy tiến độ làm việc của họ như thế này, nhìn tổng quát thì cũng không tệ.
Nhìn giấy lụa, vải vóc, Trương Lực ở bên cạnh giải thích: “Họ đã có cải tiến chút ít nên có thể cảm thấy chất lượng đã tốt hơn trước đây.”
Cỗ Tri Ý gật đầu.
“Bây giờ bên kia đã chịu nhận đơn đặt hàng của chúng ta chưa?” Cố Tri Ý hỏi về tình hình bên kia.
“Trước mắt mà nói thì không còn là vấn đề lớn nữa.”
“Được rồi, vậy sau đó nếu chất lượng không tệ thì có thể cân nhắc hợp tác.”
Cố Tri Ý bàn giao lại một số việc với Trương Lực, cô nhìn thấy công xưởng bên này đã đâu vào đó thì rất yên lòng.
Sau đó cô mở lời mời Trương Lực đến nhà ăn cơm vào ngày mai, vừa khéo là ngày hai đứa bé đầy tháng, nói xong cũng trở về nhà.